Đọc bài "Bài ca nhà tranh bị gió thu phá" và trả lời câu hỏi: 1. Dụng ý của nhà thơ qua hình thức kết cấu của VB? Các p
Bài 11. Bài ca nhà tranh bị gió trần hữu mạnh; Bài 11. Bài ca nhà tranh bị gió Lê Ngọc Hương; Bài 11. Bài ca nhà tranh bị gió Đỗ Vân Anh; Bài 11. Bài ca nhà tranh bị gió Thị Bích Hải; Bài 11. Bài ca nhà tranh bị gió Thị Bích Hải; Bài 11. Bài ca nhà tranh bị gió
Lá số tử vi ÂM NỮ sinh năm ẤT SỬU (HẢI TRUNG KIM) giờ DẦN ngày 2 tháng 4 Âm Lịch. Cung Mệnh an tại Mão có sao LIÊM TRINH, PHÁ QUÂN. Cung Thân an tại Mùi có sao VŨ KHÚC, THAM LANG.
Nghệ thuật trong bài " Bài ca nhà tranh bị gió thu phá" là gì? Mọi người giúp mik nha. HOC24. Hỏi đáp Đề thi Video bài giảng
Tài liệu về Bài giảng bài ca nhà tranh bị gió thu phá ngữ văn 7 - Tài liệu , Bai giang bai ca nha tranh bi gio thu pha ngu van 7 - Tai lieu tại 123doc - Thư viện trực tuyến hàng đầu Việt Nam
I .Đọc – chú thích 1,Chú thích a, Tác giả: Đỗ Phủ ( 712 -770 ) Tiết 41: Đọc - hiểu văn bản Bài ca nhà tranh bị gió thu phá (Khương Hữu Dụng dịch) Thứ bảy ngày 18 tháng 11 năm 2006 b, Tác phẩm - Sáng tác năm 761 - Thể thơ: Tự do (cổ thể) Văn bản: Bài ca nhà tranh bị gió thu
VUcnop9. Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Bài giảng Ngữ văn 10 - Bài ca nhà tranh bị gió thu phá, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn hãy click vào nút TẢi VỀvCảm xúc mùa thu Thu hứng - Đỗ Phủ -Bài ca nhà tranh bị gió thu phá Mao ốc vị thu phong sở phá ca Đỗ Phủ Ngữ văn 7 tập 1, trang 132-133Tháng tám , thu cao, gió thét già,Cuộn mất ba lớp tranh nhà bay sang sông rải khắp bờ,Mảnh cao treo tót ngọn từng xa,Mảnh thấp quay lộn vào mương sa.Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức,Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật,Cắp tranh đi tuốt vào luỹ treMôi khô miệng cháy gào chẳng được ,Quay về, chống gậy lòng ấm ức !Giây lát, gió lặng , mây tối mực ,Trời thu mịt mịt đêm đen vải lâu năm lạnh tựa sắt,Con nằm xấu nết đạp lót nátĐầu giường nhà giột chẳng chừa đâuDày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt trải loạn ít ngủ mê nghêĐêm dài ướt át sao cho trót ? ước được nhà rộng muôn ngàn gian,Che khắp thiên hạ sĩ nghèo đều hân hoan,Gió mưa chẳng núng , vững vàng như thạch bàn !Than ôi ! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắtRiêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được ! Năm760 Đỗ Phủ, Khương Hữu Dụng dịch, trong Thơ Đỗ Phủ , NXB Văn học, Hà Nội, 1962 đỗ phủ712-770 hiểu chung giả - Là nhà thơ hiện thực đời Đường lớn nhất Trung Quốc . - Sống trong nghèo khổ, chết trong bệnh tật trên một chiếc thuyền - Được mệnh danh là “ thi thánh” ông thánh làm thơ - Giọng thơ của ông thường nghẹn ngào, trầm uất thể hiện sự đồng cảm nỗi của nhân dân trong thời loạn li,chứa chan tình nhân cảnh lịch sử Ông bắt đầu làm thơ khi nhà Đường còn phồn vinh, song chủ yếu sáng tác trong và sau cuộc binh biến An Lộc Sơn-Sử Tư Minh 755-763 , lúc đất nước Trung Quốc chìm ngập liên miên trong cảnh loạn chiến phong kiến đã làm cho cuộc sống nhân dân vô cùng điêu đứng.Trong 11 năm cuối đời , ĐP đưa gia đình đi lánh nạn khắp các tỉnh phía tây nam TQ Cam Túc, Tứ Xuyên, Hồ Bắc , Hồ Nam . Ngữ văn 10 nâng cao, tập 1 trang 187 phẩm cảnh sáng tác - Năm 766, lúc ông sống lưu lạc ở Quỳ Châu - ông sáng tác chùm thơ thu hứng gồm 8 bài, đây là bài số thơ và bố cục - Thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật . - Bố cục 2 phần + 4 câu đầu + 4 câu sau VIET NAMBAÛN ẹOÀ TRUNG HOATứ xuyênQuỳ ChâuQuỳ chi tiết câu đầu Câu 1+ 2 Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâmVu Sơn, Vu Giáp khí tiêu sâm Lác đác rừng phong hạt móc sa, Ngàn non hiu hắt, khí thu loà - Cảnh mùa thu ở Quỳ Châu . - Cảnh thu hiện lên bí hiểm , âm hệ thơ thu Việt Nam -“ Rặng liễu điu đứng chịu tang” -“ Với áo mơ phai dệt lá vàng” - “ Đã nghe rét mướt luồn trong gió” Đây mùa thu tới – Xuân Diệu Lá thu rơi xào xạcCon nai vàng ngơ ngácĐạp trên lá vàng rơi Tiếng Thu- Lưu Trọng Lư Rừng phong tín hiệu báo thu về“ Suốt cả vùng Tam giáp Vu Giáp, Từ Đường giáp, Tây Lăng giáp dài bẩy trăm dặm, núi liên tiếp đôi bờ tuyệt đối không có một chỗ trống .Vách đá địêp trùng che khuất cả bầu ttời, chẳng bao giờ thấy ánh nắng mặt trời, cũng như ánh sáng trắng”Câu 1 Cảnh rừng phong xơ xác , tiêu điều vì sương móc trăng xoá. Câu 2 Những dẫy núi mờ mịt trong sương cảnh càng thêm hiu quạnh. Câu 3+ 4 Giang gian ba lãng kiêm thiên dũngTái thượng phong vân tiếp địa âm Lưng trời sóng rợn lòng sông thẳm Mặt đất mây đùn cửa ải xa + Sóng vọt tận trời > < trừu tượng + Khái niệm thời gian được không gian thay thế. + Nội tâm được ngoại cảnh khắc họa, Nhân hoá đồng nhất ngoại cảnh và tâm cảnhKhắc sâu thêm nỗi nhớ quê hương của nhà thơ .Tranh minh họa Câu 7+ 8 Hàn y xứ xứ thôi đao xích, Bạch Đế thành cao cấp mộ châm Lạnh lùng giục kẻ tay dao thước Thành Bạch , chày vang bóng ác tà.Tả âm thanh rộn ràng tiếng dao thước cắt may áo rét, tiếng chày đập vải vang lên dồn dập bên bờ sông .Đặc trưng cho cuộc sống sinh hoạt khi thu về . hình ảnh và âm thanh đan xen Làm tăng thêm nỗi nhớ quê, nhớ nhà và nhớ người thân da diết .Hàn y xứ xứ thôi đao xíchBạch Đế thành cao cấp mộ châmTrước cảnh thu thực tại, Đỗ Phủ có tâm trạng buồn đau , u hoài trước thời thế, thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết , nỗi nhớ người thân và thầm ngậm ngùi cho thân phận mình .Cấu tứ vận động của bài thơ Sơ đồ hoá Điểm nhìn bên ngoài Câu 1, 2, 3,4 Đề-Thực Điểm nhìn bên trong Câu 5, 6 Luận Điểm nhìn bên ngoài câu 7,8 Kết Hiện tạiQuá khứ Hiện tại, tương lai Thiên nhiên Rừng phong, núi Vu, dòng sông, cửaảiThi nhân Rơi nước mắt, nhớ nơi vườn hội Tiếng dao thước may áo rét, tiếng chày đập áoViệc di chuyển điểm nhìn theo sơ đồ chứng tỏ sự cách tân độc đáo của Đỗ Phủ Tâm trạng vừa hoài cổ vừa thế sự, chứa chan tình đời, tình người sâu sắc Điểm nhìn bên ngoài Câu 7+8 Kết kết thuật - Bài thơ Đường luật hàm súc ngôn từ, hình ảnh . - Luật vần, đối , ẩn dụ, tượng trưng , dung - Cảm xúc mùa thu – là sự tâm sự riêng của Đỗ Phủ nơi đất khách quê người . - Mang đậm giá trị nhân văn. - Tố cáo chiến tranh phi nghĩa .Cảm xúc mùa thuĐỗ PhủIV. Luyện tậpCâu 1 Có ý kiến cho rằng "Bài thơ tuy không miêu tả trực tiếp tình hình xã hội nhưng vẫn có ý nghĩa hiện thực rộng lớn" nêu ý kiến của anh chị.Câu 2" Cảm xúc mùa thu" của Đỗ Phủ là một bài thơ buồn. Theo anh chị cái buồn ở bài thơ này có bi luỵ không?Kính chào thầy, cô và các em !
Bài ca nhà tranh bị gió thu phá Đỗ Phủ Phiên âm Bát nguyệt thu cao phong nộ hào, Quyển ngã ốc thượng tam trùng mao. Mao phi độ giang sái giang giao. Cao già quái quyến trường lâm sao, Hạ giả phiêu chuyển trầm đường ao. Nam thôn quần đồng khi ngã lão vô lực, Nhẫn năng đối diện vi đạo tặc. Công nhiên bão mao nhập trúc khứ, Thần tiều khẩu táo hô bất đắc. Qui lai ỷ trượng tự thán tức. Nga khoảnh phong định vân mặc sắc, Thu thiên mạc mạc hướng hôn hắc. Bố khâm đa niên lãnh tự thiết. Kiều nhi ác ngoạ đạp lý liệt. Sàng đầu ốc lậu vô can xứ, Vũ cước như ma vị đoạn tuyệt. Tự kinh táng loạn thiểu thuỵ miên, Trường dạ chiêm thấp hà do triệt. An đắc quảng hạ thiên vạn gian, ại tí thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan, Phong vũ bất động an như san. Ô hô, hà thời nhãn tiền đột ngột kiến thử ốc, Ngô lư độc phá thụ đống tử diệc túc. Dịch nghĩa Tháng tám, trời thu cao, gió giận dữ gào thét, Cuốn đi ba lớp cỏ tranh trên mái nhà ta. Cỏ tranh bay qua sông, rải xuống miền đất bên sông. Cao thì vắt vẻo treo trên ngọn cây rừng; Thấp thì tả tơi rơi chìm xuống ao nước. Lũ trẻ xóm nam khinh ta già yếu, Nhẫn tâm làm giặc cướp ngay trước mặt ta. Chúng công khai ôm cỏ tranh đi vào trong xóm trúc; Ta khô môi rát miệng, kêu thét mà không được. Trở về, chống gậy, thở than. Một lát sau, gió yên mây đen như mực. Trời thu bát ngát đen tối lúc chiều tà. Chiếc chăn vải dùng nhiều năm, lạnh như sắt, Bị đứa con thơ khó ngủ đạp rách toang. Ở đầu giường mái nhà dột, không chổ nào khô; Vết mưa nhiều như gai vẫn còn chưa hết. Từ khi gặp cơn loạn lạc, mình ít ngủ, Suốt đêm dài ướt đẫm, biết làm sao hết được! Mong sao có được ngàn vạn gian nhà lớn, Để giúp cho các hàn sĩ trong thiên hạ đều được vui vẻ, Không bị kinh động vì mưa gió, yên ổn như núi non! Hỡi ôi, biết bao giờ được trông thấy nhà này đứng cao sững trước mắt, Dù cho riêng nhà ta bị phá vỡ, mình có chịu rét đến chết, cũng thoả lòng! Dịch thơ Khương Hữu Dụng Tháng tám, thu cao, gió thét già Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta Tranh bay sang sông rải khắp bờ Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa Mảnh thấp bay lộn vào mương sa. Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, Cắp tranh đi tuốt vào luỹ tre Môi khô miệng cháy gào chẳng được, Quay về chống gậy lòng ấm ức! Giây lát, gió lặng, mây tối mực Trời thu mịt mịt đêm đen đặc. Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, Con nằm xấu nết đạp lót nát Đầu giường, nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê Đêm dài ướt át sao cho trót? Ước được nhà rộng muôn ngàn gian Khắp thiên hạ, kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được! Chú thích Năm 755, tướng An Lộc Sơn nổi dậy chống triều đình. Để tránh hiểm hoạ, vả lại cũng không được nhà vua tín nhiệm, năm 759, ông từ quan, đưa gia đình về vùng Tây Nam, một thời gian sống ở Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên. Năm 760, được bạn bè và người thân giúp đỡ, Đỗ Phủ dựng được một nhà tranh bên cạnh khe Cán Hoa ở phía Tây Thành Đô. Đỗ Phủ vừa ở nhà mới được mấy tháng thì căn nhà bị gió phá nát. Bài ca này là một tác phẩm nổi tiếng của Đỗ Phủ. Bút pháp hiện thực cũng như tinh thần nhân đạo cao cả của bài thơ đã ảnh hưởng khá sâu rộng đến thơ ca Trung Quốc đời sau. * Soạn bài Bài ca nhà tranh bị gió thu phá Đỗ Phủ Câu 1 a. Bài thơ gồm bốn phần – Phần 1 khổ thứ nhất tác giả tả lại cảnh gió thu cướp mất lớp tranh của ngôi nhà. – Phần 2 khổ 2 kể lại cảnh trẻ con lấy nốt lớp tranh đã bị gió thổi tung. – Phần 3 khổ 3 tả lại nỗi khổ của gia đình trong đêm mưa. – Phần 4 khổ 4 ước mơ cao cả của nhà thơ. b. Bài thơ có 3 khổ 5 câu khổ 1, khổ 2 và khổ 4. – Các khổ 1, 2, 3 đại đa số có 7 chữ trong mỗi dòng thơ. Riêng khổ cuối khổ 4 số chữ lên tới 9, 10 chữ trong mỗi dòng. – Gieo vần Khổ 2, 3 gieo vần trắc sức – giật – được – ức – mực – đặc – sắc – nát- đứt – trót thể hiện sự ấm ức, dằn vặt, đau xót. – Khổ cuối lại nghiêng về vần bằng giàu – hoan – bàn ba vần bằng liên hoàn nhau thể hiện sự vút lên của ước mơ. Câu 2 Phương thức biểu đạt Miêu tả Tự sự Biểu cảm trực tiếp Miêu tả – tự sự Miêu tả – biểu cảm Tự sự – biểu cảm Tự sự – miêu tả – biểu cảm Phần 1 X Phần 2 X Phần 3 X Phần 4 X Câu 3 Những nỗi khổ đau đó được Đỗ Phủ miêu tả trong bài thơ – Nỗi khổ vì ngôi nhà bị gió cuốn cái thì bay sang sông, cái thì treo trên ngọn cây, cái nhào xuống lòng mương tơi tả. Cảnh tưởng thật kinh hoàng. Đỗ Phủ rất nghèo, để có được ngôi nhà tranh ấy phải nhờ vào sự giúp đỡ của những người thân tích và bạn bè nay bị gió cuốn, biết xoay sở làm sao. – Nổi khổ vì thân tình thế thái Hình ảnh thật thương tâm, một bên lũ trẻ đua nhau cướp những tấm tranh chạy đi, một bên ông già chống gậy lom khom, miệng gào thét đến khô cháy mà chẳng đòi lại được. – Nỗi khổ phải nằm trong mưa lạnh Mưa chẳng dứt, nhà bị tốc mái, chăn mền ướt sũng rách nát, còn bị con thơ đạp rách thêm, rét lạnh tựa sắt, cẩ nhà run cầm cập. – Nỗi khổ vì chiến tranh loạn lạc Đây mới là nỗi khổ lớn nhất và là nguyên nhân của ba nỗi khổ trên. Vì loạn lạc mà nhà thơ phải phiêu bạt, từ quan, vì loạn lạc mà những đứa trẻ khổ sở túng thiếu phải đi cướp giật của người khác. Và cũng vì loạn lạc mà nhà thơ phải đêm dài ít ngủ, chịu lạnh, chịu đói → đó cũng là đêm dài của xã hội đen tối. → Cách miêu tả của nhà thơ rất sinh động, cụ thể, đồng thời tính hàm súc rất cao, chỉ bằng một vài câu ngắn gọn người đọc đã hình dung đượ cả cảnh tượng. Câu 4 Giả sử nếu không có phần thơ cuối, chúng ta vẫn có một bài thơ hay, có giá trị biểu cảm cao. Bởi nó vẫn nói lên được nỗi thống khổ thực sự của con người trước sự tàn phá của thiên nhiên, cũng như vẫn nói lên được sự âu lo của nhà thơ trước việc đời lo lắng về nhân cách của lũ trẻ. Tuy nhiên nhờ có năm dòng thơ cuối mà nỗi đau của một người mới trở thành tấm gương phản chiếu nỗi đau của muôn người, muôn nhà. Hơn thế, nó còn cho thấy tư tưởng nhân văn cao đẹp của nhà thơ khi đặt nỗi đau chung của đất nước, của muôn người lên trên nỗi đau riêng. Khổ thơ cuối chứa chan lòng vị tha nhân đạo. Ước mơ của nhà thơ tuy ảo tưởng nhưng rất đẹp, bởi có bắt nguồn từ khát khao về một cuộc sống bình yên, hạnh phúc, ấm no.
BÀI CA NHÀ TRANH BỊ GIÓ THU PHÁ NGỮ VĂN LỚP 7 GIÁO VIÊN NGUYỄN THỊ THANH LOAN - Là nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc đời Đường. - Bút pháp hiện thực và nhân đạo. - Được mệnh danh là Thi Sử và Thi Thánh. ĐỖ PHỦ 712-770 CHÂN DUNG PHÁC HOẠ - Đỗ Phủ là người có khát vọng được đem tài năng, sức lực của mình để giúp đời nhưng không thành. - Vì xã hội lúc bấy giờ không biết trọng dụng người tài + Xã hội đời Đường lúc đó là giai đoạn thịnh vượng nhất, nhưng vua Đường Huyền Tông không chú ý đến việc chính sự, suốt ngày ở trong thâm cung say sưa yến tiệc vui chơi, với lời ca, tiếng hát của các cung phi. + Chính trị hỏng nát, các mâu thuẫn trong xã hội ngày càng gay gắt đã xảy ra loạn An Sử. Từ đó, chiến tranh loạn lạc liên miên, ông cũng như như nhân dân phải phiêu bạt trôi nổi vì chiến tranh, nạn đói, và sự bạc đãi của triều đình. - Vì thế các tác phẩm của ông đã phản ánh trung thực bức tranh của xã hội Trung Quốc lúc bấy gìơ. Đồng thời thể hiện trái tim nhân đạo cao cả. - Để lại 1450 bài thơ giàu tính hiện thực về xã hội đời Đường Trung Quốc và chan chứa tình yêu nhân dân. Nhà bia kỉ niệm Đỗ Phủ Nhà kỉ niệm Đỗ Phủ ở quê hương. BÀI CA NHÀ TRANH BỊ GIÓ THU PHÁ Mao ốc vi thu phong sở phá ca Tháng tám, thu cao, gió thét già, Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta. Tranh bay sang sông rải khắp bờ, Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, Mảnh thấp quay lộn vào mương sa. Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, Cắp tranh đi tuốt vào luỹ tre Môi khô miệng cháy gào chẳng được, Quay về, chống gậy lòng ấm ức! Giây lát, gió lặng, mây tối mực, Trời thu mịt mịt đêm đen đặc. Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, Con nằm xấu nết đạp lót nát Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt. Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê Đêm dài ướt sao cho trót? Ước được nhà rông muôn ngàn gian, Che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn! Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được! - Đỗ Phủ- - Hoàn cảnh sáng tác - Thể thơ Cổ thể Là loại thơ tự do, chỉ cần có vần, không phải tuân theo những nghiêm ngặt về số câu, số chữ, niêm luật, đối...có nhiều yếu tố miêu tả cụ thể, tường thuật chi tiết. BÀI CA NHÀ TRANH BỊ GIÓ THU PHÁ Mao ốc vi thu phong sở phá ca Tháng tám, thu cao, gió thét già, Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta. Tranh bay sang sông rải khắp bờ, Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, Mảnh thấp quay lộn vào mương sa. Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, Cắp tranh đi tuốt vào luỹ tre Môi khô miệng cháy gào chẳng được, Quay về, chống gậy lòng ấm ức! Giây lát, gió lặng, mây tối mực, Trời thu mịt mịt đêm đen đặc. Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, Con nằm xấu nết đạp lót nát Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt. Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê Đêm dài ướt sao cho trót? - Đỗ Phủ- Khổ vì gió thu làm tốc mái nhà. Tự sư, miêu tả, biểu cảm. Khổ vì trẻ con cướp tranh. Tự sự, miêu tả. Khổ vì gia đình ướt,rét trong đêm mưa. Những nỗi khổ của nhà thơ. Tự sự, miêu tả, biểu cảm. Ước được nhà rông muôn ngàn gian, Che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn! Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được! Ước muốn của nhà thơ. Biểu cảm. Tháng tám, thu cao, gió thét già, Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta. Tranh bay sang sông rải khắp bờ, Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, Mảnh thấp quay lộn vào mương sa. - Ngôi nhà ba lớp tranh bị cuộn mất. Tranh bay- sang sông rải- khắp bờ treo tót- rừng xa quay lộn- vào mương -> Miêu tả chân thực, sử dụng động từ, liệt kê sự việc. => Cảnh tan tác, hoang tàn. => Trận thu phong dữ dội. - Tâm trạng Lo lắng, tiếc nuối, bất lực -> Nỗi khổ về vật chất. * Khổ vì trẻ con cướp tranh. Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, Nỡ nhè trước mặt xôxô cướp giật, cướp giật Cắp tranh đi tuốt vào luỹ tre Môi khô miệng cháy gào chẳng được, lòng Quay về, chống gậy lòng ấmấm ức!ức cắp nhà có thể là Nỗicướp ấm giật, ức của - Trẻ con Xô nhau -> Cuộc sống khốn khổ làm thay đổi tính cách trẻ thơ. A. Là nỗi cơ cực của tuổi già không còn đua chen được với đời. B. Là cay đắng - Nhà thơnỗibất lực, ấm cho ức. thân phận nghèo khổ của mình và của những người nghèo khổ như mình. -> Nỗi đau nhân tình thế thái. C. Là nỗi xót xa cho những cảnh đời nghèo khó, bất lực trong thiên->Nỗi hạ. khổ về tinh thần. ? Em hiểu theo cách nào? Vì sao? Giây lát, gió lặng, mây tối mực, Trời thu mịt mịt đêm đen đặc. Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, Con nằm xấu nết đạp lót nát Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt. Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê Đêm dài ướt át sao cho trót? THI SỬ - ĐỖ PHỦ - Gia cảnh Nghèo khó, cùng cực. -> Miêu tả cụ thể, chân thực Nỗi khổ dồn dập, chồng chất. - Tâm trạngKhông ngủ được vì lo lắng nhiều bề. Ước được nhà rộng muôn ngàn gian, Che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn! Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được! - Có ngôi nhà rộng muôn ngàn gian cho tất cả người nghèo. -> Ước mơ đẹp, cao cả. -> Thể hiện tinh thần nhân đạo và chan chứa lòng vị tha. - Sẵn sàng hi sinh vì hạnh phúc của mọi người. THI THÁNH - ĐỖ PHỦ 1. Nội dung - Nỗi khổ của người nghèo trong thiên hạ. -> Giá trị hiện thực. => THI SỬ - Bộc lộ khát vọng cao cả của nhà thơ. -> Giá trị nhân đạo. => THI THÁNH 2. Nghệ thuật - Kết hợp nhiều phương thức biểu đạt. - Ngòi bút miêu tả đậm chất hiện thực. HƯỚNG DẪN VỀ NHÀ 1. - Học thuộc lòng bài thơ, học hiểu ghi nhớ và phân tích. - Viết đoạn văn khoảng 10 câu, cảm nhận của em về ước vọng của Đỗ Phủ trong khổ thơ cuối bài. 2. Ôn tập chuẩn bị kiểm tra 1 tiết - Làm đáp án và ôn theo câu hỏi ôn tập. - Tập viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về một tác phẩm. TRÂN TRỌNG CẢM ƠN CÁC THẦY CÔ VÀ CÁC EM!
Ví dụ Đề bài 1 Cảm nghĩ về bài "Nhà tranh bị gió thu phá" của Đõ Phủ. Gợi ý làm bài 1. Mở bài Giới thiệu tác giả và tác phẩm Tác giả Đỗ Phủ 712-770 là nhà thơ nổi tiếng đời Đường bên Trung Quốc. Tên chữ là Tử Mĩ, bút hiệu là Thiếu Lăng, quê ở tỉnh Hà Nam. Ông đỗ đạt muộn, ra làm quan trong một thời gian rất ngắn. Năm 759, ông từ quan về quê, sống trong cảnh nghèo khổ cùng gia đình. Tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu phá được sáng tác vào thời gian này, nội dung phản ánh cuộc sống cơ cực của gia đình và thể hiện lòng nhân ái cao cả của Đỗ Phủ trước những cảnh đời bất hạnh như mình. 2. Thân bài a. Nỗi khổ tâm của nhà thơ trước cảnh căn nhà tranh bị gió thu thổi tốc mái Hình ảnh ngôi nhà tan hoang "Tháng tám thu cao gió thét già Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta" → Thời gian là cuối thu Thu cao, gió thổi rất mạnh gió thét già, cả mái nhà bị gió thu thổi bay cuộn mất ba lớp tranh... Mảnh treo trên ngọn cây cao trong rừng xa, mảnh rơi vào mương nước trước mặt... ⇒ Tâm trạng đau xót và bất lực của nhà thơ Trước cảnh lũ trẻ lao vào cướp những tấm tranh lợp nhà, nhà thơ đau lòng nhưng "Môi khô miệng cháy gào chẳng được, Chống gậy quay về lòng ấm ức". b. Tình cảnh khốn, khổ của gia đình nhà thơ trong đêm mưa lạnh Gió gào thét, màn đêm buông xuống cùng cơn mưa rả rích suốt đêm đã đẩy vợ chồng, cha con nhà thơ vào cảnh ngộ đáng thương Nằm co quắp trong đống chăn đệm cũ nát, lạnh ngắt, dưới trời mưa dầm dề, giá buốt. Những hình ảnh tả thực gây xúc động Trời thu mịt mịt, đêm đen đặc, Dày hạt mưa mưa, mưa chẳng dứt, Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt... Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu... Nhà thơ vốn ít ngủ từ khi thời thế lâm vào cảnh binh đao, loạn lạc. Suốt đêm mưa lạnh, ông trằn trọc, thao thức, mong trời mau sáng. c. Ước mơ cao cả xuất phát từ tấm lòng nhân ái của nhà thơ Trong cảnh bị mưa dập, gió vùi, nhà thơ đau lòng nghĩ đến bao nhiêu kẻ sĩ nghèo khó cũng lâm vào cảnh ngộ khốn khổ như mình. Ông ước có được ngôi nhà rộng muôn ngàn gian để che chở cho họ ước được nhà rộng muôn ngàn gian, Che khắp thiên hạ kể sĩ nghèo đểu hân hoan... Nếu ước muốn ấy thành sự thực thì dù Riêng lều ta nát, chịu chết rét củng đượcQuên mình vì người, đó là lòng nhân ái cao cả của nhà thơ. 3. Kết bài Bài ca nhà tranh bị gió thu phálà tác phẩm nồi tiếng của Đỗ Phủ. Nguyễn Du, nhà thơ kiệt xuất của nước ta đã tôn vinh Đỗ Phủ là Bậc thầy muôn đời của vãn chương muôn đời. Bài văn mẫu Đỗ Phủ 712-770, nhà thơ nổi tiếng đời Đường ở Trung Quốc. Tên chữ của ông là Tử Mĩ, bút hiệu là Thiếu Lăng, quê ở tỉnh Hà Nam. Sau khi đỗ đạt, ông có ra làm quan trong một thời gian ngắn. Tướng An Lộc Sơn nổi dậy chống triều đình, Đỗ Phủ tình nguyện xin nhà vua cho đi đánh dẹp nhưng không được nhà vua tín nhiệm. Năm 759, ông từ quan, đưa gia đình về vùng Tây Nam. sống trong cảnh đói nghèo, bệnh tật, mùa đông năm 770, nhà thơ qua đời trên một chiếc thuyền nhỏ cắm sào bên dòng sông Tương tỉnh Hồ Nam. Thời gian ở Thành Đô, Đỗ Phủ được bạn bè giúp đỡ dựng cho một căn nhà tranh bên khe Cán Hoa. Mới ở được mấy tháng thì căn nhà đã bị gió thu thổi mạnh làm cho tốc mái. Xuất xứ bài thơ là từ sự việc đó. Bài ca nhà tranh bị gió thu pháphản ánh cuộc sống cơ cực của gia đình nhà thơ và thể hiện lòng nhân ái, vị tha đáng quý của nhà thơ trước những cảnh đời bất hạnh như mình Tháng tám, thu cao, gió thét già, Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta. Tranh bay sang sông rải khắp bờ, Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, Mảnh thấp quay lộn vĩ/i mương sa. Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, Cắp tranh đi tuốt vào lũy tre Môi khô miệng cháy gào chẳng được, Quay về, chống gậy lòng ấm ức! Giây lát, gió lặng, mây tối mực, Trời thu mịt mịt đêm đen đặc. Mền vải lầu năm lạnh tựa sắt, Con nằm xấu nết đạp lót nát Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt. Từ trải cơn loạn ít ngủ nghè Đêm dài ướt át sao cho trótĩ Ước được nhà rộng muôn ngàn gian, Che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch hàn! Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, Riêng lều ta nát, chịu chết rét củng được! Bài thơ gồm có bốn phần. Phần một tả cảnh gió thu cuốn mất mấy lớp tranh lợp nhà. Phần hai là sự bất lực của nhà thơ khi lũ trẻ con hùa nhau cướp những tấm tranh. Phần ba tả nỗi khổ của gia đình Đỗ Phủ trong đêm mưa. Phần bốn là ước mơ và tấm lòng nhân ái của nhà thơ. Phần đầu bài thơ tả cảnh ngôi nhà đơn sơ bị gió thu tàn phá Tháng tám, thu cao, gió thét già, Cuộn mất ba lớp tranh nhà ta, Tranh hay sang sông rải khắp bờ, Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, Mảnh thấp quay lộn vào mương sa. Đỗ Phủ đã dùng bút pháp miêu tả kết hợp với kế chuyện để nói lên nỗi khổ ghê gớm nhất của một đời người đó là cảnh sống không nhà hoặc phải ở trong một căn nhà chật hẹp, rách nát. Gió thu mạnh như thét, như gào, thổi tốc mái, cuốn những tấm tranh bay vung vãi khắp nơi. Nhiều tấm bay tít sang bên kia sông. Có tấm treo tận ngọn cây cao trong rừng xa. Có tấm rơi xuống mương sâu. Nhìn mái nhà tan nát, lòng nhà thơ cũng nát tan. Phần hai của bài thơ tả tình thế .bối rối, bất lực của vị chủ nhà đáng thương Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, Cắp tranh đi tuốt vào lũy tre Môi khô miệng cháy gào chẳng được, Quay về, chống gậy lòng ấm ức! Nhà thơ kể lại diễn biến sự việc bằng giọng điệu ngậm ngùi, chua xót. Bất chấp sự ngăn cản, van xin của ông lão già yếu, lũ trẻ trong thôn hùa nhau cướp giật những tấm tranh rồi chạy tuốt vào lũy tre đầu làng. Không làm gì được, không còn hơi sức đế kêu gào, nhà thơ đành ấm ức chống gậy quay về, đứng run rẩy ngậm ngùi trước căn nhà tốc mái tan hoang. Đằng sau sự mất mát về vật chất là nỗi đau nhân tình thế thái. Cuộc sống cơ cực đã biến lũ trẻ thành những đứa bé hư đốn, nhẫn tâm, không biết xót thương. Phần ba tả nỗi khổ của gia đình Đỗ Phủ trong đêm mưa. Đây là phần cảm động nhất của bài thơ Giây lát, gió lặng, mây tối mực, Trời thu mịt mịt đèm đen dặc. Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, Con nằm xấu nết đạp lót nát Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt. Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê Đêm dài ướt át sao cho trót? Cuồng phong đã lặng. Màn đêm ập xuống, tối đen như mực. Cả gia đình khốn khổ nằm co quắp trong đống chăn đệm cũ rách, lạnh ngắt như sắt. Buổi chiều, gió nối làm tốc mái tranh. Đến đêm, mưa lại đổ xuống rỉ rả không ngừng. Nhà dột khắp nơi, chẳng biết tránh đâu. Lũ con thơ vừa đói vừa rét cứ lục đục hoài, nằm không yên chỗ. Cảnh tình thật đáng thương! Nhà thơ miêu tả và kể chuyện theo trình tự thời gian. Chỉ vài chi tiết Trời thu mịt mịt đèm đen đặc... Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt, nhà thơ đã làm nổi bật được đặc điểm của mưa thu là dai dẳng và lạnh lẽo. Suốt đêm dài, nhà thơ thao thức, trằn trọc, chỉ mong trời mau sáng. Từ độ loạn lạc tới giờ, Đỗ Phủ ít ngủ. Đêm nay, bao nhiêu nỗi khổ dồn dập đến với nhà thơ nhà dột, mưa ướt dầm dề, các con đóilạnh...! Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê là một nét nhấn làm nổi bật nỗi khổ tinh thần của Đỗ Phủ. Ông lo cho mình một phần, lo cho thiên hạ muôn phần, ông hiểu rằng tình cảnh gia đình mình đã khổ, nhưng nhiều người khác còn khổ hơn. Phần bốn phản ánh ước mơ cao cả của nhà thơ. Trong cảnh bị mưa vùi gió dập, trái tim nhà thơ quặn thắt không phải chỉ vì chuyện lều ta rách nát mà còn vì cảnh không nhà của hàng ngàn kẻ sĩ nghèo trong thiên hạ. Từ hiện thực đau khổ của cuộc sống cá nhân, nhà thơ đã thốt lên lời ao ước thiết tha có được ngôi nhà rộng rãi, vững bền để có thể che gió che mưa cho tất cả những kẻ sĩ bần hàn ước được nhà rộng muôn ngàn gian, Che khắp thiền hạ kể sĩ nghèo đầu hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn! Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, Riêng lều ta nát, chịu chết rét củng được! Lòng nhân ái của Đỗ Phủ đã đến mức xả thân. Ông chấp nhận riêng mình chịu khổ, miễn sao mọi người được hạnh phúc. Ước mơ của Đỗ Phủ tuy mang màu sắc ảo tưởng song nó đẹp đẽ, cao quý, làm xúc động trái tim người đọc. Giả thử không có năm dòng thơ cuối, trước mắt ta vẫn là một bài thơ hay, có giá trị biểu cảm cao bởi vì nhà thơ đã phản ánh chân thực nỗi khổ của một người nghèo trước cảnh căn nhà bị gió thu phá nát. Tuy nhiên, nhờ có năm dòng thơ cuối mà nỗi khổ đau của một con người, một gia đình mới trở thành tấm gương phản chiếu nỗi khổ đau của muôn người, muôn nhà. Đỗ Phủ không dừng lại ở mức miêu tả nỗi thống khổ của bản thân mà thông qua đó để thế hiện sự thống khố của tất cả kẻ sĩ nghèo trong thiên hạ, từ đó phản ánh hiện thực ảm đạm của xã hội. Bài ca nhà tranh bị gió thu phá là một tác phẩm nổi tiếng của Đỗ Phủ. Bút pháp hiện thực cũng như tinh thần nhân đạo cao cả của nhà thơ đã ảnh hưởng khá sâu rộng đến thơ ca Trung Quốc đời sau. Đỗ Phủ là nhà thơ hiện thực lớn nhất trong lịch sử thơ ca cổ điển Trung Quốc. Thơ ông được mệnh danh là “thi sử” sử bằng thơ vì đã phản ánh chân thực, sâu sắc bộ mặt lịch sử đường thời. Nhà thơ Nguyễn Du, tác giả Truyện Kiềunổi tiếng của nước ta đã tôn vinh Đỗ Phủ là Bậc thầy muôn đời của văn chương muôn đời. Đề bài 2 Phân tích năm câu thơ cuối bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ Phủ. Gợi ý làm bài 1. Mở bài Đỗ Phủ 712 - 770 là nhà thơ hiện thực lớn nhất, không chỉ của đời Đường mà của cả lịch sử thi ca cổ Trung Quốc. Ông để lại hàng nghìn bài thơ tuyệt tác, được người đời mệnh danh là “thi thánh”. Cuộc đời ông lưu lạc lênh đênh, nếm trải nhiều đau khổ, nên tâm hồn ông chan hòa với nhân dân lầm than trong xã hội loạn lạc. Ông là “nhà thơ dân đen” Phan Ngọc. Bài ca nhà tranh bị gió thu phálà một kiệt tác của Đỗ Phủ. Năm câu thơ cuối là những câu thơ đẹp nhất trong bài thơ, lấp lánh tư tưởng nhân đạo sâu sắc của thi hào Đỗ Phủ “Ước được nhà rộng muôn ngàn gian, Che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn! Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được!”. 2. Thân bài a. Để thấy được cái hay, cái đẹp của năm câu thơ cuối ta cần phải biết qua một vài nét của phần đầu bài thơ. Những dòng thơ tự sự chân thật, cảm động kể chuyện “gió thu tốc nhà”. Tai họa dồn dập trút lên gia đình nhà thơ trong một ngày đêm. Gió thu thổi tốc nhà “tranh bị rải khắp ven sông...”. Bao nhiêu tranh bị trẻ con xóm Nam cướp sạch. Nhà thơ “khản tiếng, rát hầu, đành chịu mất”. Thời loạn lạc đạo lí suy đồi. Tai họa dồn dập, nỗi khổ tưởng chừng không thể nào chịu đựng nổi. Mưa gió suốt đêm, nhà dột, chăn cũ mỏng và rách, rét lạnh thấu xương, thêm tuổi già bệnh tật. → Đoạn thơ như cuốn phim làm sống lại cảnh lầm than cực khổ của một nhà thơ tài ba mà bất hạnh trong xã hội loạn li. b. Trước nỗi đau ấy, con người gục xuống khóc than? Không! Tâm hồn nhà thơ sáng ngời. Quên hết nỗi đau của riêng mình, lòng ông hướng về bao người cần lao trong xã hội. Ông mơ ước, khát khao có ngôi nhà ngàn vạn gian “Che khắp thế gian dân rét mừng. Vững như núi, gió mưa chẳng chuyển”. Thật vô cùng cảm động, nhà thơ nguyện quên mình cho hạnh phúc của nhân dân. Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được!”. Cái hay, cái sâu sắc của đoạn thơ là bằng bút pháp tương phản Cảnh đời và tấm lòng, nỗi khổ và niềm mong ước. Đoạn thơ như một lời tâm sự, chân thực và cảm động được diễn tả qua hình ảnh ngôi nhà to lớn trong ước mơ của tác giả... Yếu tố hiện thực, yếu tố trữ tình lãng mạn kết hợp một cách hài hòa làm sáng lên tư tưởng, tình cảm nhân ái, lí tưởng nhân đạo bao la của Đỗ Phủ. Ở năm dòng cuối bài thơ, ước vọng nhân đạo chân thành thấm đượm tình người của Đỗ Phủ sáng mãi cùng thời gian. Giả sử nếu bài thơ dừng lại ở câu thơ tả thực ở phần trên thì có lẽ không phải là tác phẩm của bậc “thi thánh” nữa. Thi pháp cổ gọi năm câu thơ ấy là loại câu “cảnh cú” làm rung chuyển cả bài thơ. Câu thơ để lại dấu ấn một hồn thơ, một tấm lòng, đi dọc thời gian từ đó đến nay đã 13 thế kỉ mà ta đọc lên vẫn xiết bao cảm động! 3. Kết luận Đọc Bài ca nhà tranh bị gió thu phá, ta như thấy hiện lên trước mắt hình ảnh một ông già gầy yếu ngồi trong một gian nhà bị dột dưới mưa gió tầm tã, tấm chăn mỏng ướt sũng, đôi mắt đăm chiêu, tư lự nhìn xa xăm... Hình ảnh ấy như một ám ảnh chập chờn mãi trong lòng ta. Năm dòng thơ cuối vừa đẹp về tư tưởng, vừa đẹp về hình ảnh, bừng sáng tấm lòng nhân đạo của tác giả. Khát vọng che chở cho dân lành đói khổ đã chắp cánh cho thơ Đỗ Phủ đến với mọi tâm hồn nhân ái và làm cho con người nhân ái hơn. Chữ “tâm” trong thơ ông đã giúp cho chữ “tài” trở nên bất tử. Đọc bài thơ, ta khâm phục và kính yêu một hồn thơ vĩ đại, một trái tim nhân hậu bao la.
Tác giả tác phẩm lớp 7 Mao ốc vị thu phong sở phá caHoàn cảnh sáng tác, Dàn ý phân tích tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu pháBài ca nhà tranh bị gió thu phá - Nội dung bài thơ, Hoàn cảnh sáng tác, Dàn ý phân tích tác phẩm được VnDoc sưu tầm và đăng tải nhằm giới thiệu Nội dung tác phẩm, Hoàn cảnh sáng tác nằm trong chương trình giảng dạy môn Ngữ văn lớp 7. Mời quý thầy cô cùng các bạn tham khảo tài liệu dưới đâyĐóng vai Đỗ Phủ xưng tôi trong bài "Bài ca nhà tranh bị gió thu phá", em hãy kể lại tình cảnh của mình lúc đóPhân tích bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ PhủSoạn Văn 7 Bài ca nhà tranh bị gió thu pháLưu ý Nếu bạn muốn Tải bài viết này về máy tính hoặc điện thoại, vui lòng kéo xuống cuối bài giao lưu và dễ dàng chia sẻ các tài liệu học tập hay lớp 7, mời các bạn tham gia nhóm facebook Tài liệu học tập lớp dung bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu pháTháng tám, thu cao, gió thét già,Cuộn mất ba lớp tranh nhà bay sang sông rải khắp bờ,Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa,Mảnh thấp quay lộn vào mương con thôn nam khinh ta già không sức,Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật,Cắp tranh đi tuốt vào lũy treMôi khô miệng cháy gào chẳng được,Quay về, chống gậy lòng ấm ức!Giây lát, gió lặng, mưa tối mực,Trời thu mịt mịt đêm đen vải lâu năm lạnh tựa sắt,Con nằm xấu nết đạp lót nátĐầu giường nhà dột chẳng chừa đâuDày hạt mưa, mưa, mưa chẳng trải cơn loạn ít ngủ nghêĐêm dài ướt át sao cho trót?Ước được nhà rộng muôn ngàn gian,Che khắp thiên hạ, kẻ sĩ nghèo đều hân hoan,Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn!Than ôi! Bao giờ nhà ấy dựng sừng sững trước mắt,Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được!I. Đôi nét về tác giả Đỗ Phủ 712 - 770- Tự là Tự Mĩ, hiệu Thiếu Lăng- Sống vào thời Đường ở Trung Quốc- Quê quán không biết rõ nơi sinh, chỉ biết đại khái là ở gần Lạc Dương, tỉnh Hà Nam, sau này ông tự coi mình là người kinh đô Trường Cuộc đờiLà con của một học giả, quan lại bậc thấp, nên thời trẻ ông được tiếp thu nền giáo dục của Trung Quốc truyền thống để lúc trưởng thành có thể ra làm suốt cuộc đời của mình, tham vọng lớn nhất của ông là có được một chức quan để giúp đất nước, nhưng ông đã không thể thực hiện được điều nàyCó một thời gian ngắn ông được chữ chức quan nhỏ nhưng gần như ông luôn sống trong cảnh đau khổ, bệnh tậtNăm 759, ông cáo quan, đưa gia đình về vùng Tây Nam, sống một thời gian dài ở Thành Đô, phủ Tứ Xuyên- Sự nghiệp văn chươngĐược mệnh danh là "Thi Thánh"Có khả năng sáng tác rất lớn khi ông để lại cho đời khoảng 1500 bài thơBút pháp hiện thực cũng như tinh thần nhân đạo cao cả của ông đã ảnh hưởng khá sâu rộng đến thơ ca Trung Quốc đời sauII. Đôi nét về tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu phá1. Hoàn cảnh ra đờiVào những năm cuối cuộc đời, Đỗ Phủ phải trải qua cuộc sống vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Ông được bạn bè và người thân giúp đỡ xây dựng một ngôi nhà tranh đơn sơ bên cạnh khe Cán Hoa ở phía tây Thành Đô. Tuy nhiên khi ông chỉ mới ở được vài tháng thì căn nhà đã bị gió mưa phá nát. Thổn thức trước tình cảnh của chính mình và những đòng bào khác lúc bấy giờ, Đỗ Phủ đã sáng tác nên bài thơ Mao ốc vị thu phong sở phá ca vào năm 760.→ Đây là một tác phẩm vô cùng nổi tiếng, thể hiện rõ nét bút pháp hiện thực cùng tinh thần nhân đạo sâu sắc của Thể thơ- Bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá được viết theo thể thơ tự do cổ thể khác với thơ tự do hiện đại→ Thơ tự do cổ thểRa đời trước thời Đường có trước các thể thơ Đường luậtCó cách gieo vần, ngắt nhịp, số câu chữ khá tự do, không quá gò bóTuy nhiên vẫn nằm trong khuôn khổ chung của văn học trung đại về cấu tứ và tư tưởng3. Phương thức biểu đạt- PTBĐ tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm4. Bố cục tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu phá- Gồm 4 phầnSTTGiới hạnNội dungPhần 1Khổ thơ 1 5 câu thơ đầuCảnh ngôi nhà của tác giả bị gió thu pháPhần 2Khổ thơ 2 5 câu thơ tiếp theoCảnh cướp giật sau khi ngôi nhà của tác giả bị gió thu pháPhần 3Khổ thơ 3 8 câu thơ tiếp theoCảnh khổ sở trong đêm của gia đình tác giả sau khi ngôi nhà bị gió thu pháPhần 4Khổ thơ 4 5 câu thơ cuốiKhát vọng cao cả, giàu giá trị nhân đạo của nhà thơ5. Giá trị nội dung tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu pháTác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu phá đã thể hiện một cách sinh động nỗi khổ của chính bản thân Đỗ Phủ vì căn nhà bị gió thu phá nát. Điều đáng quý hơn là, vượt lên trên nỗi bất hạnh cá nhân, nhà thơ đã bộc lộ khát vọng cao cả ước mơ có được ngôi nhà vững chắc ngàn vạn gian để che chở cho tất cả mọi người nghèo trong thiên Giá trị nghệ thuật tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu phá- Sử dụng thể thơ tự do cổ thể - thể hiện được nét phóng khoáng trong tính cách và văn chương của tác giả- Các chi tiết tả thực được lựa chọn, sắp xếp một cách hợp lý, thể hiện rõ nét bút pháp hiện thực của nhà thơ- Kết hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự, miêu tả và biểu cảmIII. Dàn ý phân tích tác phẩm Bài ca nhà tranh bị gió thu phá1. Mở bài- Giới thiệu khát quát về tác giả Đỗ Phủ giới thiệu một số nét cơ bản về tiểu sử, sự nghiệp sáng tác…- Giới thiệu về bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá hoàn cảnh ra đời, khái quát giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật…2. Thân bàia. Khổ thơ 1 Cảnh ngôi nhà của tác giả bị gió thu phá"Tháng tám, thu cao, gió thét già,Cuộn mất ba lớp tranh nhà bay sang sông rải khắp bờ,Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa,Mảnh thấp quay lộn vào mương sa."→ Ở khổ thơ 1, tác giả đã kết hợp nhuần nhuyễn 2 phương thức biểu đạt là tự sự và miêu tả- Tự sự kể về sự kiện ngôi nhà bị gió thu tàn pháThời gian vào tháng 8 - chính mùa thuSự kiện ngôi nhà tranh bên sông bị gió thu tàn phá làm bay mất 3 lớp tranh- Miêu tả khắc họa rõ nét khung cảnh tiêu điều, xơ xác của ngôi nhà khi bị gió thu tàn phá+ Hình ảnh gió thu "thét già" → thể hiện sự mạnh bạo, buốt giá của những cơn gió như tiếng thét gào+ Hình ảnh những mái tranh của ngôi nhà bị gió thu cuốn mất bị gió thổi vỡ ra, bay đi tán loạn khắp nơiBay sang bờ sôngTreo ở ngọn rừng xaRớt xuống mương...⇒ Nhà thơ đã dùng bút pháp tả thực để khắc họa vô cùng chân thực, rõ nét sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Đồng thời tái hiện lại khung cảnh xơ xác, tiêu điều, tàn tạ của ngôi nhà và cảnh vật xung quanh sau đêm gió lớn.⇒ Từ đó, ta thấy được sự buồn bã, lo lắng và bất lực của nhân vật trước cảnh tan tác của ngôi nhà mái tranh mỗi mảnh một hướng.b. Khổ thơ 2 Cảnh cướp giật sau khi ngôi nhà của tác giả bị gió thu phá "Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức,Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật,Cắp tranh đi tuốt vào lũy treMôi khô miệng cháy gào chẳng được,Quay về, chống gậy lòng ấm ức!"→ Ở khổ thơ 2, tác giả đã kết hợp nhuần nhuyễn 2 phương thức biểu đạt là tự sự và miêu tả- Tự sự kể lại sự kiện những đứa trẻ con tranh nhau cướp giật những miếng tranh của nhà tác giả bị gió thu thổi bay- Miêu tả + Hình ảnh những đứa trẻKhinh thường người già yếu đuốiXô đẩy, cướp giật lẫn nhau để tranh giành miếng tranhCướp được miếng tranh thì bỏ chạy trước mặt chủ của nó→ Nhà thơ đã miêu tả những đứa trẻ con vô cùng xấu tính, với hành động hư hỏng, không thể chấp nhận - cướp giật.→ Những đứa trẻ này là sản phẩm của một xã hội loạn lạc, đói khổ lúc bấy giờ→ Đồng thời tượng trưng, đại diện cho những kẻ xấu xa, ích kỉ đang hoành hành trong đời sống+ Hình ảnh ông già tội nghiệp tác giảGià yếu không thể gào thét đượcMôi khô, miệng cháyChống gậy về nhà mà lòng ấm ức→ Khắc họa hình ảnh một ông lão già yếu, tội nghiệp, bị cướp ngay trước mặt mà bất lực, không thể làm gì được→ Hình ảnh ông lão tượng trung cho lớp người nghèo khổ, hiền lành ở đáy xã hội lúc bấy giờ, luôn bị chà đạp, bóc lột nhưng không thể phản kháng được, chỉ biết cắn răng chịu đựng, nuốt ấm ức vào trong.⇒ Ở khổ thơ thứ 2, nhà thơ đã thể hiện nỗi đau buồn, bất lực, ấm ức của mình trước hoàn cảnh suy đồi của xã hội loạn lạc, cùng cực lúc bấy giờ. Khi mà con người vì tư lợi của bản thân mà làm những điều sai trái, đến cả những đứa trẻ cũng không nằm ngoài vòng xoáy Khổ thơ 3 Cảnh khổ sở trong đêm của gia đình tác giả sau khi ngôi nhà bị gió thu phá"Giây lát, gió lặng, mưa tối mực,Trời thu mịt mịt đêm đen vải lâu năm lạnh tựa sắt,Con nằm xấu nết đạp lót nátĐầu giường nhà dột chẳng chừa đâuDày hạt mưa, mưa, mưa chẳng trải cơn loạn ít ngủ nghêĐêm dài ướt át sao cho trót?"→ Ở khổ thơ 3, tác giả đã kết hợp nhuần nhuyễn 3 phương thức biểu đạt là tự sự, miêu tả và biểu Tự sự kể về những vất vả, khó khăn của gia đình tác giả trong đêm mưa thu rét Miêu tả + Hình ảnh thiên nhiên"Gió lặng, mây tối mực""Trời thu mịt mịt, đêm đen đặc""Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt""Đêm dài ướt át"→ Khắc họa một đêm mùa thu mưa gió rét mướt, lạnh giá khiến người ta mệt mỏi→ Hai lần chi tiết đêm đen được lặp lại - thể hiện sự tối tăm, bế tắc của cuộc sống con người trong đêm tối giá buốt.+ Hình ảnh ngôi nhà"Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt""Con nằm xấu nết đạp lót nát""Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu"→ Các hình ảnh này đã lột tả một cách chân thực cuộc sống thiếu thốn, khó khăn của nhà thơChăn đệm cũ nát đến không còn khả năng giữ ấm trong đêm lạnh giáMiếng lót cho con ngủ cũng đã "nát"Nhà bị giột khắp nơi vì những mái tranh đã bị mất 3 miếng, những phần còn lại cũng hư hỏng, không đủ khả năng ngăn gió ngăn mưa+ Hình ảnh tác giả"Từ trải cơn loạn ít ngủ nghêĐêm dài ướt át sao cho trót?"→ Lý do thực sự khiến nhà thơ không ngủ được chính là vì lo cho muôn dân thiên hạ đang chịu nối khổ giống như mình. Vì trong thời thế chiến tranh loạn lạc, thì có vô vàn những con người phải chịu cảnh đói khổ, rét mướt ở ngoài kia.→ Chi tiết "từ trải cơn loạn lạc ít ngủ nghê" cho thấy tấm lòng cao cả, một lòng lo nghĩ cho thiên hạ của nhà thơ. Ông quên đi cái đau, cái rét của mình mà nghĩ cho cái khổ, cái đói của người khác.→ Câu hỏi tu từ cuối khổ thơ thể hiện nỗi băn khoăn, trăn trở, lắng lo không nguôi của nhà thơ dành cho nhân dân khắp thiên hạ, đồng thời thể hiện sự đau khổ, bất lực của ông trước tình thế loạn lạc, đói khổ hoành hành Khổ thơ 4 Khát vọng cao cả, giàu giá trị nhân đạo của nhà thơ"Ước được nhà rộng muôn ngàn gian,Che khắp thiên hạ, kẻ sĩ nghèo đều hân hoan,Gió mưa chẳng núng, vững vàng như thạch bàn!Than ôi! Bao giờ nhà ấy dựng sừng sững trước mắt,Riêng lều ta nát, chịu chết rét cũng được!"→ Ở khổ thơ 4, tác giả đã sử dụng phương thức biểu đạt biểu cảm một cách trực tiếp thông qua ước nguyện của Ước nguyện của nhà thơ vô cùng thiết thực, phù hợp với hoàn cảnh thực tiễn lúc bấy giờ→ Ước mong có ngôi nhà che chở cho mọi nẻ sĩ nghèo ở trong thiên hạ - hướng đến những người có tài học những không gặp thời, phải chịu cảnh đói khổ - đây chính là những hình tượng con người có số phận như tác Tư tưởng mang giá trị nhân văn sâu sắc, cao cả của nhà thơ→ Nếu ước mơ của ông biến thành hiện thực thì một mình ông chịu "chết rét cũng được"→ Tư tưởng nguyện hi sinh bản thân mình để đối lấy an bình cho muôn dân của tác giả là vô cùng cao cả, phi thường→ Thể hiện tinh thần nhân ái, tình yêu thương lớn lao của nhà thơ dành cho muôn dân3. Kết bài- Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật của văn bản+ Nội dungTái hiện chân thực cuộc sống khó khăn, thiếu thốn của tác giảKhắc họa được tư tưởng nhân đạo cao cả, sâu sắc của nhà thơ+ Nghệ thuậtBút pháp tả thực được triển khai hợp lýKết hợp nhuần nhuyễn 3 phương thức biểu đạt tự sự, miêu tả, biểu cảm......................................Như vậy là chúng tôi đã giới thiệu cho các bạn bài Bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá - Nội dung bài thơ, Hoàn cảnh sáng tác, Dàn ý phân tích tác phẩm. Mời các bạn tham khảo thêm đề thi học kì 1 lớp 7 từ tất cả các trường THCS trên toàn quốc của tất cả các môn Toán, Ngữ văn, Tiếng Anh, Vật Lý, Sinh học và Địa vọng rằng tài liệu lớp 7 này sẽ giúp ích trong việc ôn tập và rèn luyện thêm kiến thức ở nhà. Chúc các bạn học tốt và đạt kết quả cao trong kì thi sắp liệu tham khảoSoạn bài lớp 7 Bài ca nhà tranh bị gió thu pháSoạn Văn 7 Bài ca nhà tranh bị gió thu pháPhân tích bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ PhủNgữ văn lớp 7 Cảm nhận về bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ PhủPhát biểu cảm nghĩ về bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ PhủPhân tích năm câu cuối Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ Phủ
bài ca nhà tranh bị gió thu phá bài giảng