3. Không yêu thì “biến”. Thể loại: Ngôn tình hiện đại, hài, 419 (tình một đêm), ghét trước yêu sau, sắc – sủng – sạch (3S), HE. Là một trong số ít ngôn tình hiện đại của Cửu Lộ Phi Hương, nhưng “Không yêu thì biến” xứng đáng góp mặt trong list truyện ngôn tình Từ sau khi có quan hệ với người bạn đến từ Hải Nam, tôi không hề có tâm lý bài xích về chuyện "tình một đêm". Thỉnh thoảng có cũng chẳng sao. Tôi nghĩ vậy. Lại thêm một cuộc tình Hai tuần sau khi chia tay với người yêu, tôi lại có "chuyện tình một đêm" lần thứ hai. Đơn giản, đây chỉ là sự thỏa mãn về nhu cầu. Các nhiều hội nhóm kín để tìm tình một đêm. Như vậy, Hẹn Bí Mật đã chia sẻ cho bạn cách tìm bạn tình một đêm TPHCM. Tình một đêm là mối quan hệ hiện được rất nhiều người hướng tới vì không có sự ràng buộc Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình , chương 5 của tác giả Nguyễn Nhật Ánh cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Điều đáng phải nhấn mạnh là "chuyện tình một đêm” luôn đem lại cho phụ nữ những hậu quả nghiêm trọng. Vì một khi “sự việc" xảy ra, đương sự đa phần đều ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn và xúc động, nên luôn thiếu mất những biện pháp tránh thai cần thiết. Bình luận về Tác Phẩm "Chuyện Tình Một Đêm" 103 Phiếu. Sao điểm. 5 Sao; 4 Sao; 3 Sao; 2 Sao; 1 Sao. Tiểu Thuyết Chuyện Tình Một Đêm 9G7lMp. Chìm trong nước mắt của thành phố dục vọngRất nhiều bạn bè không hiểu nổi tại sao tôi lại viết một cuốn sách loại này. Bởi tôi vốn là người đàn ông ít nói, luôn trầm cảm, công việc chính là phóng viên kinh tế. Tôi hoàn toàn xa lạ với tài “chuyện tình một đêm” mang màu sắc tình ái của các bà các cô. Trước đây tôi luôn cho rằng, đó là cuộc sống của người khác, là thế giới của họ, không liên quan gì tới cuộc sống của tôi. Lại càng không nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi trở nên si mê, đắm mình vào chuyện phỏng vấn và hoàn thành những câu chuyện này. Quả thật, cuốn sách đối với tôi là một bất vẫn muốn cám ơn Âu Dương Tuyết- nhân vật đầu tiên trong cuốn sách này. Khi tôi đang ngồi viết trong một quán cà phê ở đường Ba Lý Đồn, Âu Dương Tuyết xuất hiện trước mắt tôi. Cô đập khẽ vào vai tôi, cười và hỏi tôi có phải nhà văn không. Tôi ngại ngùng cười, đính chính rằng tôi chỉ là một phóng viên. Rồi cô ngồi xuống, nói rằng bất chấp tôi là nhà văn hay nhà báo, cô cũng muốn kể câu chuyện của mình cho tôi nghe. Thế là cô gái thú vị này không chờ tôi có đồng ý hay không đã bắt đầu những lời tự bạch. Thoạt đầu, tôi không để tâm lắm, cho rằng đó chỉ là những việc làm vô bổ vì nhàn rỗi vẫn thường gặp trong các quán xá. Nhưng dần dần, tôi bị thu hút bởi những lời kể đó. Tới giờ, tôi vẫn nhớ tới hình ảnh cô ngồi hút thuốc, cẩn thận lau giọt lệ nơi khóe mắt, bộ dạng chán chường, âm thanh khàn khàn. Kể xong câu chuyện, cô bỏ đi. Trước khi chia tay, cô hỏi tôi liệu có nhớ câu chuyện của một người lạ như cô không. Tôi gật đầu, lòng không khỏi xót đó tôi lái xe rời khỏi khu Tam Lý Đồn. Khi lướt qua những dãy xe tắc xi không ngừng đến và đi trên dãy phố nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ, tôi thấy thật ảm đạm. “Một thành phố buồn”-tôi nhủ thầm. Trên đường không có bụi bay, không có những khúc tình ca cũ réo rắt, chỉ thấy nỗi chua xót bị vò xé. Tôi nghĩ tới nỗi buồn của thành phố, chắc hẳn những cô gái như Âu Dương Tuyết vẫn còn rất nhiều. Tôi chợt nảy ra ý tưởng viết nên cuốn sách này, và từ “một kẻ nghiệp dư” tôi bắt đầu sưu tầm tài liệu, chạy tới chạy lui phỏng vấn các cô gái. Thế là cuốn sách ra điều được kể trong cuốn sách đều là những “câu chuyện tình một đêm” có liên quan tới phụ nữ. Chỉ chọn viết về phụ nữ vì tôi cho rằng nguyên nhân đàn ông lựa chọn “chuyện tình một đêm” là quá đơn giản. Tình dục là xuất phát điểm, và cũng là điểm quy tụ của đàn ông. Nhưng đối với phụ nữ lại khác. Những người phụ nữ đã từng được tôi phỏng vấn đều nói rằng nguyên nhân và cảm giác khiến họ nảy sinh “chuyện tình một đêm” rất phong phú đa dạng. Có người thích buông thả, có người do nhất thời không kìm chế nổi. Có người sau khi phóng túng lại ân hận hoặc vô cảm. Vì thế cuốn sách này là những ghi chép từng sự việc có thật, chứ không hề đưa ra bất kỳ một đánh giá nào đối với “chuyện tình một đêm”. Trong quá trình viết, tôi cũng không hề đem tình cảm cá nhân lồng vào đó, mà chỉ cố hết sức thuật lại những điều được nghe một cách chân tôi, bất kỳ một đánh giá nào cũng không thể chuẩn xác. “Bạn không phải là cá, làm sao có thể biết được cảm nhận của cá?”-một nhân vật chính trong cuốn sách này đã nói như vậy. Cô ấy nói rằng cô ấy không thèm để tâm tới những đánh giá của người khác về mình, vì mọi người không thể hiểu được tình cảnh thực của cô ấy. Càng phỏng vấn được nhiều, tôi càng có thể hiểu được tâm trạng của họ. Tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều cảm thấy bất dù thế nào đi nữa thì “chuyện tình một đêm” vẫn là một hiện tượng còn lạ lẫm đối với người Trung Quốc và đang diễn ra ngày càng nhiều trong cuộc sống của chúng ta. Cứ theo xu hướng “chuyện tình một đêm” sẽ trở thành mốt tràn lan. Tỉ lệ xuất hiện của nó trong các đề tài của giới truyền thông giải trí và của rất nhiều người ngày càng tăng. Nếu tìm trên trang có thể được cung cấp gần 60 000 tin tức có liên quan đến vấn đề thực tế, số người Trung Quốc đã từng trải qua “chuyện tình một đêm” cũng gia tăng nhanh chóng. Trong các phòng làm việc tập trung giới trí thức đẳng cấp cao ở Bắc Kinh, chỉ cần nhắc tới “chuyện tình một đêm”, mọi người hầu như đều có thể kể ra những ví dụ có thật của bạn bè hoặc được nghe kể vậy, thành phố này hàng đêm đều có vô số những trò chơi “chuyện tình một đêm”, có vô số các nhân vật nữ chính công diễn. Tôi chỉ muốn biết khi trò chơi kết thúc, khi hơi ấm dần tan, giã biệt nhau, tất cả còn đọng lại những gì? Ký ức đẹp đẽ ư? E rằng rất hiếm hoi. Thất bại về “tình dục” ư? Rất có thể. Càng trống rỗng hơn chăng? Quá có thể. Trở nên biến thái, cuồng dâm hơn ư? Khả năng thật đáng sợ. Khi tinh trùng và trứng không may cùng gặp nhau ở tử cung, khả năng bất hạnh sẽ xảy ra. Bị giày vò bởi các chứng bệnh tình dục? Không phải không có khả năng. Hãy tính xem, trò chơi này thật nguy hiểm vô tượng “chuyện tình một đêm” của phụ nữ rất đáng quan tâm. Vì từ những chuyện phỏng vấn được, có thể thấy phần lớn phụ nữ đều rơi vào trạng thái đau khổ dằn vặt. Có lẽ ở một số người, biểu hiện bề ngoài của họ rất “phớt đời”, rằng thế nào cũng được, nhưng thẳm sâu trong lòng họ là xiết bao đau khổ khôn nguôi. Nhưng tôi rất hiếm khi nghe nói sau khi xảy ra “chuyện tình một đêm”, đàn ông lại trở nên đau khổ và ân hận trừ phi vì chuyện đó mà họ bị mắc bệnh kín. Tôi cho rằng ở một mức độ nào đó đã phản ánh được một số vấn đề đáng suy đáng phải nhấn mạnh là “chuyện tình một đêm” luôn đem lại cho phụ nữ những hậu quả nghiêm trọng. Vì một khi “sự việc” xảy ra, đương sự đa phần đều ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn và xúc động, nên luôn thiếu mất những biện pháp tránh thai cần thiết. Do vậy hậu quả để lại khôn lường. Hơn nữa những hậu quả này đa phần đều do phụ nữ gánh chịu, đàn ông đã có ưu thế trời sinh. Để đạt được khoái cảm, họ gieo rắc tinh trùng vô lối, không thèm suy tính tới việc chúng có đâm hoa kết trái hay không. Sau khi giải quyết xong, họ thường tránh né trách nhiệm một cách nhẹ vậy đã có không ít các chuyên gia cho rằng, trong chuyện tình dục, đàn ông và đàn bà không hề bình đẳng. Nếu xảy ra “chuyện tình một đêm”, phụ nữ thường rơi vào thế bị động. Trong thực tế đã chứng minh rằng, trong ấn tượng của mọi người, ngoại trừ khoái cảm và hưng phấn nhất thời ra, còn tồn tại một số vấn đề nghiêm trọng khác. 1 Tình Một Đêm- C....chậm lại....!Tại một căn phòng VIP của khách sạn sang trọng, hai thân hình đang quấn chặt lấy nhau không thanh ái muội liên tục phát ra chứng tỏ cho một cuộc hoan ái không có hồi hồ điểm mười hai giờ đêm, thành phố đã rơi vào sự tĩnh lặng của màn đêm, trong phòng chỉ còn lại ánh đèn ngủ mờ chiếc giường lớn, quần áo giải rắc, vương vãi khắp nơi, chỗ này một cái, chỗ kia một con gái nằm trên giường đã mệt lả cả người, thân thể không còn một chút sức lực, cô thầm mong người bên trên có thể dừng mọi chuyện lại đâu như cô mong đàn ông bên trên ra vào liên tục khiến cho cô đau đớn đến nỗi hai khoé mắt đã ướt đẫm nước dù hiện tại cô đã không còn mấy tỉnh táo nhưng miệng tuyệt đối im bặt ngăn cho những tiếng kêu không phát đàn ông nhìn cô đang cắn răng chịu đựng làm anh ta càng trở nên thích thú mà điên cuồng xâm nhập vào nơi sâu thẳm nhất của tay to lớn của anh ta đưa lên xoa bóp rồi nhào nặn bầu ngực tròn trịa, mịn thoảng anh còn cố tình đâm thật mạnh, thật sâu để cô có thể rên rỉ rưới thân mắt màu nâu của anh nhìn một lượt cơ thể của cô, bóng tối kia không thể làm lu mờ đi làn da trắng mịn tựa như tuyết ấy. Cơ thể đầy đặn, chỗ nào cần lớn sẽ lớn, chỗ nào cần nhỏ ắt sẽ tóc dài đang buông xoã dưới mặt ướt đẫm mồ hôi, vài cọng tóc còn đang vương môi đỏ căng mọng đang hé cô đến ngẩn người, anh ta không thể khống chế được bản thân mà vén vài sợi tóc vướng víu kia sang một bên rồi cúi xuống hôn lấy đôi môi đỏ đang quyến rũ hôn cuồng bạo nhưng đầy ngọt của anh khẽ mơn trớn rồi luồn vào bên trong khoang miệng của đầu lưỡi vô tình chạm vào nhau khiến cơ thể của cả hai khẽ run láp rồi lại mút lấy chiếc lưỡi nhỏ bé rụt rè của cô, anh sảng khoái cười cô giống như ăn hàng trăm viên kẹo vậy, ngọt....rất ngọt....!Bên dưới không ngừng ra khi cô gái không chịu được nữa liền thiếp đi, người đàn ông mới miễn cưỡng buông tha cho ta vốn không thể ngờ được bản thân sẽ xảy ra chuyện như ngày anh kiềm chế rất tốt là rất kì hôm sau, khi mở mắt tỉnh dậy, Mặc Khả Niệm nhíu mày vì cơn đau đầu liên tục truyền tay tìm kiếm chiếc điện thoại như mọi ngày, nhưng quái lạ, chiếc giường của cô sao lại cao như vậy? Còn nhấp nhô nữa? Cái gì thế này? Mặc Khả Niệm hốt hoảng khi bàn tay sờ phải một cái gì đó ở phía bên dưới, nó to to mà lại dài này, cô mới hoàn toàn tỉnh ngủ mà bật xuống cơ thể không một mảnh vải che thân, trên người còn chi chít dấu hôn đỏ còn nghi ngờ gì nữa, cô đây chính thức mất lần đầu có thể sai được sao? Bên dưới đau rát như vậy cơ gắng nhớ lại những chuyện tối hôm qua, cô nhớ là bản thân mình đang đi tụ họp với đám bạn khi uống quá chén, cô say và được họ đưa đến khoan đã, bạn cô không thể nào bán đứng cô rồi đưa cô vào một phòng có đàn ông gì thế này? Mặc Khả Niệm cố gắng giữ bình tĩnh khẽ quay đầu lại phía sau nhìn người đàn ông đã làm chuyện đó cùng giật mình khi thấy anh ta đã tỉnh từ lúc nào còn đang tựa lưng vào thành giường nhìn cô chằm nói sao nhỉ? Anh ta trông đẹp trai đấy da cũng gọi là trắng tóc nhuộm màu bạch kim, sống mũi cao, làn môi mỏng màu đỏ đang khẽ nhếch vai rộng, cơ bụng đang lấp ló sau tấm chăn mỏng nhầm lẫn gì cả anh ta đích thực là một tên công tử bột dáng vẻ này của anh ta chắc cũng kém tuổi cô nớt thế kia mà sức lực cũng dồi dào quá nhỉ? Khiến cô đau đớn như được rồi cô đây người trưởng thành không thể trách bọn trẻ con mới lớn Này nhóc, chị đây sẽ không tính toán chuyện này với như không tiết lộ chuyện tối qua cho bất kì ai. Cưng cũng xem như không có chuyện gì đi sẽ bồi thường cho, không phải lo gì cần bao nhiêu? Người đàn ông nhếch nhẹ khoé môi đầy khinh bỉ - Cô có thể cho tôi được bao nhiêu? Chứ để tôi mà nói ra có khi cô chạy mất Khả Niệm cũng không chịu thua liền đáp lại - Nhóc con, chúng ta cũng lên biết lớn biết nhỏ, xưng hô cho đúng đi Cô nhắm hơn tuổi tôi? Một câu hỏi khiến cho Mặc Khả Niệm cứng đờ đang rất khó hiểu với câu hỏi này đợi câu trả lời cửa cô, người đàn ông trực tiếp lấy trong chiếc ví ra chiếc chứng minh nhân dân rồi đưa ra trước mặt ta cũng rất tinh ý che đi cái tên của mình, chỉ để lộ ra ngày tháng năm xong, Mặc Khả Niệm khẽ chảy mồ hôi - Nhóc năm nay ba mươi hai tuổi? Có lấy nhầm chứng minh thư của ai không vậy?. Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem... Mỹ An vừa kết thúc công việc, cô không kịp tẩy trang đã vội vàng vào phòng thay đồ rồi thật nhanh đi ra kéo theo chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị từ cả đồ dùng cần thiết cho ba ngày tới cô đã cẩn thận sắp xếp trong theo gương mặt rạng rỡ như nắng hè, hoàn toàn xua đi cái rét buốt đến âm năm bảy độ của mùa đông sứ Phù Tang không biết rằng Mỹ An đã có một chồng và hai con thì người ta chắc hẳn đã tưởng đây là cô gái mới lớn lần đầu tiên đi gặp người yêu giác hồi hộp, hạnh phúc đều hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú đến ga tàu điện, tìm được đường ray số tám, thì nghe thông báo còn năm phút nữa chuyến tàu shinkanshen tàu siêu tốc tiếp theo sẽ khởi hành đến này cô mới thở ra một hơi, rất may đã không bị trễ điện ở Nhật Bản thực sự chuẩn sát về thời gian, rất hiếm khi có chuyện lệch giờ so với thông báo, hi hữu lắm mới có khi lệch vài mà Mỹ An đang đứng là ga Kyoto, chỉ cách khách sạn mà cô làm việc khoảng mười phút đi bộ, nó vô cùng rộng và đông là người lần đầu đi tàu siêu tốc thì thực sự sẽ bị hoang mang, thậm trí là người Nhật cũng có thể bị nhầm hay lỡ đối với người nước ngoài thì việc bị lạc đường là chuyện hết sức bình tại Mỹ An đã quay lại Nhật được hai năm sáu tháng, trước đây cô cũng từng du học ở đây bốn năm, tổng cộng có đã có hơn sáu năm sống ở đất nước xinh đẹp An hiện tại đang là trưởng bộ phận lễ tân của khách sạn Kyoto Hotel, một trong những khách sạn lớn nhất của đất nước mặt trời mọc. Đối với Tiếng Nhật thì nhiều khi người Nhật cũng không phân biệt được cô có phải là người nước ngoài hay nên việc đi tàu chắc chắn không đến mức khó khăn, mà điều làm cô hồi hộp, thấp thỏm không yên lại là chuyện nghỉ ba ngày là điều vô cùng khó Mỹ An mới có được, không chỉ bởi vì cô là người cuồng công việc, mà bởi vì ở vị trí của cô thì ngay cả dịp tết hay các ngày lễ dài của Nhật Bản cô cũng không được nghỉ hơn một là quy định mà ngay khi nhận công việc này cô đã biết và chấp nên lần này chính là cả một tháng cô không nghỉ ngày nào, vận dụng hết các mối quan hệ mà nhờ vả cộng thêm năn nỉ cùng uy hiếp cô mới thành công có chuyến đi sao mà không vui không phấn khích cho đã bắt đầu khởi hành rồi, Mỹ An không thể ngồi yên hay có thể ngủ đi một chút biết phải mất gần ba tiếng mới đến nơi, nhưng cô chỉ ngồi ngốc mà nghĩ đến biểu hiện của anh chồng khi thấy cô xuất hiện bất ngờ sẽ như thế nào? Đây là món quà cô dành tặng cho anh, cũng là tặng cho bản thân mai còn là kỉ niệm năm năm ngày cưới của biết Gia Huy rất nhớ những ngày kỉ niệm của hai người, chắc chắn anh sẽ hạnh phúc lắm khi biết vợ mình dày công chuẩn bị như nghĩ Mỹ An càng vui đến mức tự mình ngồi cười đỏ cả rồi, vợ chồng cô tuy cùng làm việc ở Nhật nhưng vì nhiều lí do mà không thể thường xuyên gặp nghỉ khác nhau, khoảng cách xa xôi..,. cũng không phải là lí do cái chính là vì kinh tế nên họ đã thống nhất mỗi năm chỉ gặp nhau một lần, vậy mà lần này lại tận một năm rưỡi giờ vấn đề đã được giải quyết xong, cô nghĩ từ giờ chắc chắn mỗi khi nhớ nhau họ sẽ thoải mái mà gặp, có khi hai ba tháng một lần cũng đều An đã đến trước cửa khu chung cư, cô vốn muốn tạo bất ngờ cho chồng mình vì thế nhất định không gọi điện thoại trước, thật may có người đi làm cô cùng vào nên cô đã hoàn hảo qua được cửa vào mà không cần kinh động đến ai gái vừa đẹp, dễ thương lại lanh miệng thật sự đi đâu cũng có lợi như thế?!Nụ cười trên môi không thể hạ xuống, trong đầu Mỹ An đang hình dung ra khuôn mặt ngỡ ngàng trong hạnh phúc của Gia đưa tay gõ cửa phòng, giờ này chắc chắn anh đã đi làm đầu không có động tĩnh gì, cô gõ cửa tiếp lần thứ hai…- Chị tìm ai?- Tôi… nhưng mà cô là ai?Mỹ An bị doạ đến lắp bắp, không lẽ mình đã nhầm phòng, cô đưa mắt nhìn lại số phòng, quả nhiên không người mở cửa sao lại là một cô gái, lại còn đang mặc áo bông của nhà tắm, tóc cũng vừa gội còn chưa có sấy đương nhiên thắc mắc?- Chị đến gõ cửa nhà người ta lại hỏi chủ nhà là ai?Cô gái cũng rất tự tin mà giọng nói có phần cao An thấy có gì không đúng, nhưng cô cũng nhanh lấy lại bình Tôi tìm Gia Huy, anh ấy có ở nhà không?Lúc này cô gái đứng phía trong cửa mới nhìn Mỹ An từ trên xuống dưới, không quên liếc mắt về chiếc vali phía sau cô, có lẽ đang thầm đánh giá gì Anh ấy đang tắm, cô có muốn vào trong không?- …- Ai mà nói chuyện lâu thế vợ yêu?Gia Huy đã nghe tiếng gõ cửa từ lâu mà vẫn chưa thấy người quay vào thì sốt ruột, vừa bức chân ra khỏi phòng tắm anh liền lớn giọng gọi người, đầy ngọt ngào và sủng khi nhìn thấy người ngoài cửa thì bước chân anh ta lập tức đóng bắng, khăn đang lau tóc trên tay cũng vô duyên mà rơi xuống Chị ta cứ nói muốn gặp anh, lại còn hung giữ với nàng làm bộ uỷ khuất lui lại vài bước ôm lấy cánh tay của người yêu, rồi cũng nhanh chóng nhận ra cái không khí căng thẳng đến doạ người này mà im lặng An vẫn nhìn chồng mình không chớp mắt, cô không la hét, không mắng người hay có lời nói khó nghe nào, chỉ nhìn anh một cách lạnh lùng đến kinh lẽ cô muốn một lời giải Gia Huy lại không biết đã nói nhỏ cái gì, khiến người tình của anh không chịu nổi mà ầm ĩ Anh, chị ta là ai? Sao mang cả hành lí đến tìm phải anh nói anh đã li thân đang chờ li hôn rồi sao? Chị ta không phải là vợ anh chứ?- Tôi không phải là vợ anh ta, đúng hơn thì từ phút này trở đi sẽ không phải tôi đã là mẹ của các con anh An giận đến nắm tay cũng nổi gân xanh, từng móng bấm vào lòng bàn tay rứa máu, nhưng cô vẫn là thấy họ không đáng, không đáng để cô mất thời gian và phí hoài nước thật sự cô đã không Mỹ An nghe anh nói đã. Gia Huy vội vàng đuổi theo khi Mỹ An dứt khoát quay lưng bỏ Có gì để nói sao? Tôi không bị mù, cũng không bị điếc, tâm sinh lý bình thường, có thể nào nghe không hiểu tiếng Là bởi vì đã rất lâu em không chịu gặp anh, anh với cô ta chỉ là để giải quyết sinh lý, thật sự không phải yêu đương hay dây dưa gì là bóc bánh trả tiền, chỉ là tình một đêm… anh… thật sự không có phản bội Li hôn đi, mọi thủ tục sau khi hoàn tất sẽ có văn phòng luật sư liên hệ với anh, hai con ở cùng với không xứng để con tôi gọi Mỹ An… là do em tự chọn đấy!...- Anh tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi và hai con của An cũng không nhìn lại một lần, cô thẳng bước quay lại nhà ga, ngay lập tức mua vé trở về hành động chính xác, bình tĩnh, an yên đến không ngờ… Cô không nghĩ gì hay đúng hơn là đầu óc lúc này đã hoàn toàn trống chuẩn bị rời bánh, Mỹ An cũng tìm được đúng chỗ ngồi của mình, thật may lại ngay gần cửa sổ, hoàn hảo giúp cô đưa ánh nhìn ra ngoài xa xăm vô không quan tâm những gì ở xung bản thì tàu điện ở Nhật vô cùng yên tĩnh, mỗi người đều chìm vào không gian của riêng mình, càng huống hồ bây giờ đã là hơn chín giờ tranh thủ ngủ cũng sẽ được một giấc trước khi đến ga của mình, nhưng Mỹ An đâu có để ý đến không gian hay thời ngồi như một pho tượng, nhìn từng đợt tuyết rơi ngày một dày hơn, đến khi tàu đã tăng tốc thì mọi hình ảnh đều không thể rõ ràng, tất cả lướt qua như những thước phim tua nhanh đến không kịp định trí cô cũng không biết đã thả trôi đến nơi nào…********-********. Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn Y Vân CácTrạng thái FullSố chương 10Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Cô gái đó đã Yêu Phải Người Tình Một Đêm, mọi thứ đều do anh chủ động trước, anh chủ động bắt chuyện với cô và còn mời cô đi khách sạn nữa? Trước hoàn cảnh như thế cô không thể từ chối!Tưởng gì vào đó cô đi tắm rồi khóa cửa? Có đó là hành động làm cho anh trở nên hăng hái hơn? Ấy vậy không biết nguyên nhân gì nhưng sau khi anh hưởng thụ xong anh đã bỏ của chạy lấy rằng sau cuộc tình một đêm đó mọi chuyện đa kết thúc, nhưng không lâu sau hai người lại gặp nhau lần nữa và cô nhất quyết không thú nhận rằng đó không phải là con của anh! Chìm trong nước mắt của thành phố dục vọngRất nhiều bạn bè không hiểu nổi tại sao tôi lại viết một cuốn sách loại này. Bởi tôi vốn là người đàn ông ít nói, luôn trầm cảm, công việc chính là phóng viên kinh tế. Tôi hoàn toàn xa lạ với đề tài “chuyện tình một đêm” mang màu sắc tình ái của các bà các cô. Trước đây tôi luôn cho rằng, đó là cuộc sống của người khác, là thế giới của họ, không liên quan gì tới cuộc sống của tôi. Lại càng không nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi trở nên si mê, đắm mình vào chuyện phỏng vấn và hoàn thành những câu chuyện này. Quả thật, cuốn sách đối với tôi là một bất vẫn muốn cám ơn Âu Dương Tuyết- nhân vật đầu tiên trong cuốn sách này. Khi tôi đang ngồi viết trong một quán cà phê ở đường Ba Lý Đồn, Âu Dương Tuyết xuất hiện trước mắt tôi. Cô đập khẽ vào vai tôi, cười và hỏi tôi có phải nhà văn không. Tôi ngại ngùng cười, đính chính rằng tôi chỉ là một phóng viên. Rồi cô ngồi xuống, nói rằng bất chấp tôi là nhà văn hay nhà báo, cô cũng muốn kể câu chuyện của mình cho tôi nghe. Thế là cô gái thú vị này không chờ tôi có đồng ý hay không đã bắt đầu những lời tự bạch. Thoạt đầu, tôi không để tâm lắm, cho rằng đó chỉ là những việc làm vô bổ vì nhàn rỗi vẫn thường gặp trong các quán xá. Nhưng dần dần, tôi bị thu hút bởi những lời kể đó. Tới giờ, tôi vẫn nhớ tới hình ảnh cô ngồi hút thuốc, cẩn thận lau giọt lệ nơi khóe mắt, bộ dạng chán chường, âm thanh khàn khàn. Kể xong câu chuyện, cô bỏ đi. Trước khi chia tay, cô hỏi tôi liệu có nhớ câu chuyện của một người lạ như cô không. Tôi gật đầu, lòng không khỏi xót đó tôi lái xe rời khỏi khu Tam Lý Đồn. Khi lướt qua những dãy xe tắc xi không ngừng đến và đi trên dãy phố nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ, tôi thấy thật ảm đạm. “Một thành phố buồn”-tôi nhủ thầm. Trên đường không có bụi bay, không có những khúc tình ca cũ réo rắt, chỉ thấy nỗi chua xót bị vò xé. Tôi nghĩ tới nỗi buồn của thành phố, chắc hẳn những cô gái như Âu Dương Tuyết vẫn còn rất nhiều. Tôi chợt nảy ra ý tưởng viết nên cuốn sách này, và từ “một kẻ nghiệp dư” tôi bắt đầu sưu tầm tài liệu, chạy tới chạy lui phỏng vấn các cô gái. Thế là cuốn sách ra điều được kể trong cuốn sách đều là những “câu chuyện tình một đêm” có liên quan tới phụ nữ. Chỉ chọn viết về phụ nữ vì tôi cho rằng nguyên nhân đàn ông lựa chọn “chuyện tình một đêm” là quá đơn giản. Tình dục là xuất phát điểm, và cũng là điểm quy tụ của đàn ông. Nhưng đối với phụ nữ lại khác. Những người phụ nữ đã từng được tôi phỏng vấn đều nói rằng nguyên nhân và cảm giác khiến họ nảy sinh “chuyện tình một đêm” rất phong phú đa dạng. Có người thích buông thả, có người do nhất thời không kìm chế nổi. Có người sau khi phóng túng lại ân hận hoặc vô cảm. Vì thế cuốn sách này là những ghi chép từng sự việc có thật, chứ không hề đưa ra bất kỳ một đánh giá nào đối với “chuyện tình một đêm”. Trong quá trình viết, tôi cũng không hề đem tình cảm cá nhân lồng vào đó, mà chỉ cố hết sức thuật lại những điều được nghe một cách chân tôi, bất kỳ một đánh giá nào cũng không thể chuẩn xác. “Bạn không phải là cá, làm sao có thể biết được cảm nhận của cá?”-một nhân vật chính trong cuốn sách này đã nói như vậy. Cô ấy nói rằng cô ấy không thèm để tâm tới những đánh giá của người khác về mình, vì mọi người không thể hiểu được tình cảnh thực của cô ấy. Càng phỏng vấn được nhiều, tôi càng có thể hiểu được tâm trạng của họ. Tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều cảm thấy bất dù thế nào đi nữa thì “chuyện tình một đêm” vẫn là một hiện tượng còn lạ lẫm đối với người Trung Quốc và đang diễn ra ngày càng nhiều trong cuộc sống của chúng ta. Cứ theo xu hướng “chuyện tình một đêm” sẽ trở thành mốt tràn lan. Tỉ lệ xuất hiện của nó trong các đề tài của giới truyền thông giải trí và của rất nhiều người ngày càng tăng. Nếu tìm trên trang có thể được cung cấp gần 60 000 tin tức có liên quan đến vấn đề thực tế, số người Trung Quốc đã từng trải qua “chuyện tình một đêm” cũng gia tăng nhanh chóng. Trong các phòng làm việc tập trung giới trí thức đẳng cấp cao ở Bắc Kinh, chỉ cần nhắc tới “chuyện tình một đêm”, mọi người hầu như đều có thể kể ra những ví dụ có thật của bạn bè hoặc được nghe kể vậy, thành phố này hàng đêm đều có vô số những trò chơi “chuyện tình một đêm”, có vô số các nhân vật nữ chính công diễn. Tôi chỉ muốn biết khi trò chơi kết thúc, khi hơi ấm dần tan, giã biệt nhau, tất cả còn đọng lại những gì? Ký ức đẹp đẽ ư? E rằng rất hiếm hoi. Thất bại về “tình dục” ư? Rất có thể. Càng trống rỗng hơn chăng? Quá có thể. Trở nên biến thái, cuồng dâm hơn ư? Khả năng thật đáng sợ. Khi tinh trùng và trứng không may cùng gặp nhau ở tử cung, khả năng bất hạnh sẽ xảy ra. Bị giày vò bởi các chứng bệnh tình dục? Không phải không có khả năng. Hãy tính xem, trò chơi này thật nguy hiểm vô tượng “chuyện tình một đêm” của phụ nữ rất đáng quan tâm. Vì từ những chuyện phỏng vấn được, có thể thấy phần lớn phụ nữ đều rơi vào trạng thái đau khổ dằn vặt. Có lẽ ở một số người, biểu hiện bề ngoài của họ rất “phớt đời”, rằng thế nào cũng được, nhưng thẳm sâu trong lòng họ là xiết bao đau khổ khôn nguôi. Nhưng tôi rất hiếm khi nghe nói sau khi xảy ra “chuyện tình một đêm”, đàn ông lại trở nên đau khổ và ân hận trừ phi vì chuyện đó mà họ bị mắc bệnh kín. Tôi cho rằng ở một mức độ nào đó đã phản ánh được một số vấn đề đáng suy đáng phải nhấn mạnh là “chuyện tình một đêm” luôn đem lại cho phụ nữ những hậu quả nghiêm trọng. Vì một khi “sự việc” xảy ra, đương sự đa phần đều ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn và xúc động, nên luôn thiếu mất những biện pháp tránh thai cần thiết. Do vậy hậu quả để lại khôn lường. Hơn nữa những hậu quả này đa phần đều do phụ nữ gánh chịu, đàn ông đã có ưu thế trời sinh. Để đạt được khoái cảm, họ gieo rắc tinh trùng vô lối, không thèm suy tính tới việc chúng có đâm hoa kết trái hay không. Sau khi giải quyết xong, họ thường tránh né trách nhiệm một cách nhẹ vậy đã có không ít các chuyên gia cho rằng, trong chuyện tình dục, đàn ông và đàn bà không hề bình đẳng. Nếu xảy ra “chuyện tình một đêm”, phụ nữ thường rơi vào thế bị động. Trong thực tế đã chứng minh rằng, trong ấn tượng của mọi người, ngoại trừ khoái cảm và hưng phấn nhất thời ra, còn tồn tại một số vấn đề nghiêm trọng khác.

chuyện tình một đêm sstruyen