Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện hài hước nhẹ nhàng nhưng nội dung vẫn đủ độc đáo hấp dẫn thì "Mỗi ngày nhất định phải hôn một cái" của tác giả Quân Mai Tuyền Hạ có lẽ là một sự lựa chọn không tồi. Kiều Lưu là một thiếu gia nhà giàu, lúc nhỏ từng bị Edit: Động Bàng Geii ..o0o.. Giọt nước bắn tới trên mặt Chu Tử Chu. “Cậu làm gì vậy hả, đừng nghịch nước nữa.” Chu Tử Chu lau đi mấy giọt nước bị Kiều Lưu vẩy tới, tuy rằng nước là nước lạnh, thế nhưng cậu chẳng hiểu tại sao lại cảm thấy giọt nước lưu […] Khi chọn một mục tiêu mục vụ và một phong cách truyền giáo có khả năng thực sự đến được với mọi người mà không có biệt lệ hay loại trừ, sứ điệp phải tập trung vào những gì cốt yếu, những gì đẹp nhất, lớn nhất, lôi cuốn nhất và đồng thời cần thiết nhất. 1. Đừng tin vào cái gọi là "tuyệt đối đảm bảo". Bạn không thực sự biết một con đường sẽ dẫn mình đi tới đâu cho tới khi bạn thực sự bước đi trên nó. Không có gì đảm bảo cả. Đây là một trong những điều quan trọng nhất mà bạn cần nhận biết về cuộc sống Làm Mai Mối Cái Này Một Khối, Ta Ai Cũng Không Phục (Tố Môi Giá Nhất Khối, Ngã Thùy Đô Bất Phục) Chương 268 : Trên trời không mây không mưa, trên mặt đất không mai mối không thành hôn. Người đăng: RyuYamada . Ngày đăng: 19:11 20-10-2022 Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái – Chương 7. Bởi. van hien nguyen. 0. Thuộc truyện: Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái wUMocp. Edit Động Bàng Geii..o0o..Trong ruộng lúa vang lên tiếng chó sủa inh ỏi, không lâu lắm liền hấp dẫn sự chú ý của mọi người xung quanh chạy tới. Còn có mấy người lớn trong thôn, giọng nói có chút quen thuộc, cố gắng kiềm chế con chó tại Chu Tử Chu cũng không để ý tới tình huống con chó vàng nhà mình với con ngao kia nữa, cậu ngồi xổm xuống xắn ống quần Kiều Lưu lên nhìn một cái, sắc trời quá tối, hoàn toàn không nhìn thấy rõ vết thương tới cùng là như thế nào, xúc cảm trên tay chạm tới đều là một mảng máu ấm đột nhiên xoay người vọt về phía Lưu sợ hết hồn, hét lớn “Cậu làm gì đó?”Chu Tử Chu vọt tới chỗ hành lý của bọn họ bị rơi xuống, vội vàng cầm lấy một chai nước khoáng, chạy trở về, rửa sạch vết thương trên chân Kiều tim trong lòng ngực Kiều Lưu thịch thịch hai tiếng, đều bị Chu Tử Chu doạ sợ. Y thiếu chút nữa còn tưởng cái tên ngốc Chu Tử Chu này chạy về tìm con chó kia tính nước sát trùng xong, Chu Tử Chu liền ném đi, gấp rút nói “Có đi được không, chúng ta nhanh chóng lên bệnh viện trên trấn đi, hiện tại còn chưa muộn, đi tiêm vắc xin phòng bệnh.”“Cũng không đau lắm, có thể đi được.” Kiều Lưu tỏ vẻ nói, sau đó hướng về phía trước đi một nhíu mày, sắc mặt tái nhợt, lại liều mạng đi thêm vài Tử Chu bỗng nhiên tiến tới ngồi chồm hổm ở trước mặt y, vỗ vai của mình nói “Lên đi, tôi cõng cậu.”“Cho xin đi, cậu có thể cõng được tôi sao? Sau đó cả hai chúng ta đều lăn xuống ruộng à.” Kiều Lưu còn có tâm tình đi đùa Tử Chu nói “Tôi không phải đang đùa với cậu đâu! Kiều Lưu, cậu nhanh lên đi, tôi đưa cậu tới bệnh viện.”Kiều Lưu sửng sốt, bởi vì Chu Tử Chu nửa ngồi chồm hổm trước mặt y, đầu rũ xuống, cả người cứng ngắc, trong giọng nói còn mang theo mơ hồ tiếng nức nở. Kiều Lưu quen Chu Tử Chu lâu như vậy rồi, vẫn luôn vì bộ dáng ngốc nghếch của cậu tức đến nghiến răng, bao giờ cũng phản ứng chậm hơn người khác, nhưng y vẫn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng kích động như thế này của cậu. Rốt cuộc hiện tại cũng đã được lĩnh hội chốc, Kiều Lưu bỗng nhiên cảm thấy chỗ mắt cá chân cũng không còn đau đợi cho Kiều Lưu do dự thêm, Chu Tử Chu liền ôm lấy hai chân Kiều Lưu, đem người đẩy về phía lưng mình. Sau đó cậu hít một hơi thật sâu, bất chấp tất cả, điên cuồng chạy trong đồng ruộng lầy lội tối trời đen thui, lại không có đèn đường, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của Chu Tử Chu cùng nhịp tim kịch liệt của Lưu lần đầu tiên trong đời được người khác cõng, triệt để choáng váng, qua một hồi, mới cứng nhắc nằm sấp xuống, dùng hai tay ôm lấy cổ Chu Tử Tử Chu hướng về phía đường lớn, một bên vừa chạy vừa đón Lưu đem mặt chôn ở hõm cổ Chu Tử Chu, nghiên đầu hôn lên vành tai Chu Tử Chu, tận lực làm dịu bầu không khí, nói “Sao cậu lại sốt ruột như vậy chứ, cũng đâu có gì nghiêm trọng, sau đó…”Lời còn chưa dứt, Chu Tử Chu đã oán giận nói “Cái này còn bảo không nghiêm trọng! Chắc chắn là phải khâu mười mũi rồi!”“Cậu trù ẻo cái gì vậy hả?” Kiều Lưu lập tức nở nụ cười, quả thật là một bộ dáng dửng dưng không có chuyện gì, thậm chí vì được Chu Tử Chu che chở mà còn có chút hả hê, nói “Khâu thì khâu, trên người đàn ông phải có mấy vết sẹo mới gọi là đàn ông.”Chu Tử Chu chạy tới cả đầu đầy mồ hôi, nghe thấy y nói như vậy, quả thật là tức đến muốn Lưu cố ý nói “Trừ phi cậu để ý tới sẹo trên người tôi.”Kiều Lưu dùng tay ôm lấy cổ Chu Tử Chu, một cái tay khác lau đi mồ hôi trên chóp mũi cậu, buồn cười hỏi “Nếu không thì cậu gấp gáp làm cái gì?”“Tôi…” Chu Tử Chu không biết nói gì, giọng nói cậu lập tức trở nên khàn đặc “Tôi chỉ là lo lắng, hơn nữa còn rất đau lòng. Cậu bị như vậy, tôi rất khó chịu.”Kiều Lưu run lên, ngón tay thuận theo chóp mũi thẳng tắp của Chu Tử Chu, chạm tới đôi mắt cậu, tất cả đều là nước mắt. Lúc này Kiều Lưu mới phát hiện, Chu Tử Chu ấy vậy mà rơi nước mắt.“Cậu khóc à?” Kiều Lưu có chút không dám Tử Chu từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng nức nở, nước mắt ở trên mặt thật ngứa, cậu không có tay đi lau nó, không thể làm gì khác là xoay mặt đi, ở trên mặt Kiều Lưu cọ cọ, đem nước mắt của mình đều cọ tới trên mặt Kiều Lưu lại cười nói “Cậu ăn gan hùm rồi, dám lấy mặt tôi làm giẻ lau, lau cả nước mũi lên hết mặt tôi rồi này.”Chu Tử Chu nhỏ giọng “Hừ.”Có chiếc xe đi ngang qua, ánh đèn loé lên từ đèn pha phía trước, rọi sáng hai khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn, nhưng hiện tại đều là chật vật còn có chút bẩn Lưu lau nước mắt cho Chu Tử Chu, xoa xoa đầu cậu, nhỏ giọng dỗ dành nói “Được rồi được rồi, ngoan, tới bệnh viện thôi, đừng khóc nhè nữa.”Chu Tử Chu gật đầu, nắm chặt lấy chân Kiều Lưu, lại nghiên đầu đi một câu cũng không Lưu dùng mặt cà cà trên cổ Chu Tử Chu, hai tay ôm lấy Chu Tử Chu càng chặt đường lớn xe không ít, rất nhanh Chu Tử Chu liền gặp người quen ở trong thôn, gã là người giao hàng qua núi, lần này vừa mới giao hàng xong, liền giúp đỡ Chu Tử Chu đem Kiều Lưu dìu lên phía sau, sau đó lái nhanh tới bệnh bệnh viện rồi, hết chạy tới phòng cấp cứu, lại đi tiêu độc, sau đó là đi tiêm vắc sĩ truyền nước cho y xong, sau đó chỉ bảo nhớ chú ý một chút, cũng không có gì nghiêm trọng, Chu Tử Chu lúc này mới thở phào nhẹ không còn khí lực mà dựa vào hành lang bệnh viện, duỗi ống tay ra lau đi nước mắt. Vừa nãy chạy quá nhanh, cả người Chu Tử Chu đều ướt đẫm mồ hôi, sau khi cởi áo khoác ra, trước ngực đều bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp. Tay chân cậu cũng không còn sức lực gì, tựa như khối chì nặng trình trịch Lưu ngồi ở trên băng ghế ở hành lang, ngẩng đầu nhìn Chu Tử Chu, đem áo khoác nhặt lên nói “Mặc vào đi, vừa mới ra mồ hồi liền cởi áo ra rất dễ bị cảm đó.”Chu Tử Chu nhận lấy quần áo, tay có chút phát Lưu hỏi “Cậu run cái gì?”Chu Tử Chu lắc đầu một cái, nói “Không phải, là cậu quá nặng, tôi cõng lâu như vậy đều dùng hết khí lực cả rồi.”Đôi môi Kiều Lưu nhếch lên, lập tức nói “À, thì ra là vậy, cậu dám chê tôi nặng sao?!”Chu Tử Chu không lên Lưu nói “Mới vừa rồi còn dữ lắm mà, còn nói nếu tôi không chịu vận động lúc về già liền phát tướng, hiện tại còn chê tôi nặng, Chu Tử Chu, đừng nói cậu dễ dàng thay lòng đổi dạ như thế nha…”“Không có a!” Chu Tử Chu bị y dời đi lực chú ý, không nhịn được đánh gãy lời y, giọng nói có chút lớn hơn, sau khi bị Kiều Lưu liếc một cái, liền theo bản năng nhỏ giọng nói “Tôi làm sao có thể ghét bỏ cậu được chứ.”Kiều Lưu hài lòng, đung đưa chân nói “Hiện tại tôi muốn uống nước.”Chu Tử Chu nhanh chóng đi tìm y tá xin một cái ly sạch, sau đó rót cho y một ly nước sôi, thổi thổi mấy lần mới dâng lên tận tay cho Lưu dựa vào phía sau, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Chu Tử Chu, chỉ chỉ nói “Thổi thêm mấy cái nữa đi, tôi thích uống nước nguội hơn.”“Nếu thổi thêm nữa sẽ nguội mất, đừng nên uống nước lạnh.”Kiều Lưu chớp chớp đôi mắt, có chút oan ức kéo dài giọng mình “Vừa nãy là ai nói ——”Chu Tử Chu cúi người xuống, đến gần, hướng tới lông mi y thổi một cái, nói “Thế này đã được chưa, uống nước đi.”Kiều Lưu cúi đều, khoé mắt tan chảy, hai tay nâng ly lên uống một hớp Tử Chu đi tới trước mặt y ngồi xổm xuống, hai tay để trên đầu gối Kiều Lưu, bởi vì trước đó có khóc qua, nên khoé mắt liền có chút đỏ hoe. Cách một lớp băng gạc, cậu muốn xoa xoa lên chỗ vết thương của Kiều Lưu, nhưng còn chưa có đụng tới, ngón tay đã khẩn trương dời đi, nhỏ giọng hỏi “Còn đau nữa không?”Kiều Lưu hỏi “Nếu tôi nói đau, thì cậu tính sao?”Chu Tử Chu ngồi xổm trước mặt y, tựa như cún con đang ăn năn hối lỗi, nói “Ài, đều tại tôi, sớm biết như vậy đã không mang cậu về làm gì.” Mặc dù có dẫn y về, cũng phải là cậu đi ở phía sau, nói không chừng con ngao kia nếu có cắn cũng là cắn mình Lưu nói “Vậy nếu tôi nói không đau thì sao?”Chu Tử Chu ngước mắt lên nhìn y một cái, nói “Vậy khẳng định là nói xạo! Làm sao có thể không đau được chứ, đều chảy đầy máu như thế.”Kiều Lưu không nhịn được cười ha ha, xoa nhẹ đầu Chu Tử Chu nói “Nói cho cùng cậu vẫn sẽ tự trách mình đi, thay vì tự ngồi đó trách mình, còn không bằng thành thật ngồi xuống đây cho tôi, tôi cảm thấy hơi lạnh rồi.”Chu Tử Chu vội vã ngồi xuống bên cạnh y, sờ sờ trán y hỏi “Làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái sao?”Kiều Lưu nở nụ cười, duỗi cánh tay ra khoác lên cổ Chu Tử Chu, trên mặt bởi vì mất máu, có hơi trắng, thế nhưng đôi mắt vẫn đen láy, còn hiện ra một tia sáng lấp lánh, nói “Cậu thiệt ngốc, trong bệnh viện mở lò sưởi làm sao có thể lạnh chứ? Tôi nói lạnh chẳng qua là muốn lừa cậu ngồi bên cạnh tôi thôi.”Chu Tử Chu “…”Chu Tử Chu sờ mũi, nhỏ giọng thì thầm nói “Sao lại dùng cách này gạt tôi, cậu muốn gì tôi liền làm cái đó, cậu bảo tôi ngồi trên người cậu còn được nữa ấy chứ.”Kiều Lưu “…”Mặc dù là do y giỡn Chu Tử Chu trước, thế nhưng gương mặt tuấn tú lại bỗng nhiên trở nên đỏ bừng. Ngồi, ngồi trên người? Đây cũng quá —— Quá —— Quá tuyệt vời người đều có chút mệt mỏi, nói một hồi liền nắm tay nhau dựa vào vách từng phía sau. Đợi kết quả kiểm tra xong rồi, là có thể về nhà. Chưa ngồi được nóng đít, điện thoại Chu Tử Chu đột nhiên vang lên. Cậu xoa nhẹ ấn đường vùng giữa hai lông mày, lúc này mới phản ứng lại, bản thân còn chưa có gọi cho bà Tử Chu nhìn Kiều Lưu đang ngả lên bờ vai mình, hình như là đang ngủ, sợ đánh thức y cậu liền nhẹ nhàng nâng đầu y đặt lại trên lưng ghế tựa, sau đó rón rén đứng Tử Chu cũng không dám đi quá xa, chỉ cách hai bước, liền bắt đầu nói chuyện điện đó cậu đã nói qua với bà nội rằng hôm nay sẽ trở về, bà nội cũng đã nói sẽ làm cơm tối chờ cậu, nhưng hiện tại còn chưa thấy cậu về, bà nội nhất định là đang lo lắng. Chu Tử Chu đơn giản tường thuật lại tình huống khi đó, cũng không dám đem chuyện này nói tới nghiêm trọng, chỉ nói dẫn theo một người bạn về nhà, nhưng vừa đi ngang qua đồng ruộng, bạn cậu vì bảo vệ cậu mà bị chó cố ý nói vậy, đem chuyện này thổi phồng lên một chút, bà nội ở bên kia điện thoại liền đối với người bạn chưa từng gặp mặt này quan tâm nhiều hơn mấy phần, thậm chí vội vã nói “Các con đợi ở đó, bà nội tới ngay đây!”“Dạ.” Chu Tử Chu dặn dò “Bà đừng gấp quá, lúc ra khỏi nhà nhớ khoá cửa, đừng nên hốt hoảng mà quên mang theo chìa khoá, trên đường rất trơn, bà phải đi cẩn thận đó.”Chu Tử Chu cúp điện thoại, trở về chỗ Kiều Lưu, phát hiện Kiều Lưu không biết từ lúc nào đã tỉnh lại, đang chống cằm nhìn Tử Chu đi tới ngồi xuống, nâng đầu Kiều Lưu để lại trên vai mình, muốn để y ngủ thêm một chút. Nhưng y lại không có nhúc nhích, vì vậy hỏi “Làm sao vậy, không ngủ được à?”Kiều Lưu đưa tay ra, kéo mũ áo hoodie của cậu lên, lập tức che lại khuôn mặt Chu Tử Chu.“Từ nhỏ cậu đã là bộ dáng này rồi sao?”Chu Tử Chu vội vội vàng vàng đem mũ kéo xuống, hỏi “Bộ dáng gì cơ?”Khoé môi Kiều Lưu nhếch lên, vuốt ve mặt Chu Tử Chu, nói “Chính là như ông cụ non đó, trưởng thành như thế ——”Chu Tử Chu nhìn cậu mỉm cười, cũng duỗi tay ra niết nhẹ vàng tai Kiều Lưu nói “Vậy còn cậu, từ nhỏ cũng đã ấu trĩ như thế này rồi sao?”Kiều Lưu tựa như pháo hoa, nổ uỳnh một cái, bên tai đều đỏ chót, cả giận nói “Nghĩ sao vậy hả?”Chu Tử Chu chỉ chỉ mũ mình nói “Còn không phải ấu trĩ sao? Tựa như mấy đứa tiểu học vậy, đem mũ trùm đầu người khác như thế.”Kiều Lưu nhăn mũi, hừ một tiếng, gạt tay Chu Tử Chu này xét nghiệm máu cũng đã xong, y tá gọi Chu Tử Chu đi lấy. Chu Tử Chu liền rót một ly nước khác cho Kiều Lưu, thuận tiện để cho Kiều Lưu làm ấm tay, đứng dậy ra ngoài lấy báo cáo. Đọc xong báo cáo, cậu cuối cùng cũng yên tâm, xem ra đêm nay có thể về nhà ngủ được rồi. Chỉ có điều bác sĩ có dặn dò cậu, vết thương không được dính nước, rất dễ nhiễm cá chân Kiều Lưu bị thương cũng không phải rất nặng, bởi vì lúc con ngao kia nhào tới, răng nanh là cắn trên đùi của y, thế nhưng không có cắn được, lúc muốn cắn đã bị Chu Tử Chu đạp ra. Ngoài cả trên cổ còn có mấy vết trầy, phải dán mấy miếng băng cá qua một hồi, bà nội Chu Tử Chu cùng trưởng thôn cũng chạy tới. Thân thể bà nội Chu Tử Chu coi như cũng khoẻ mạnh, chỉ là đôi mắt và thính lực có chút không tốt, lúc thường đều là hàng xóm cùng trưởng thôn giúp đỡ, sinh hoạt cũng coi như là ổn. Hơn nữa mỗi tháng còn có tiền lương hưu, cũng đủ cho một mình bà ấy chi có điều bà nội rất thích náo nhiệt, sau khi Chu Tử Chu đi rồi, chỉ còn lại một mình bà ở nhà nên vẫn luôn cảm thấy có chút vắng này nghe nói Chu Tử Chu tiến vào bệnh viện, vội lôi kéo thêm trưởng thôn chạy tới. Vừa tới, đã từ bên trong đám người tìm thấy Chu Tử Chu, lập tức ôm chầm lấy cậu, lôi kéo cánh tay cậu, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, “Con có bị thương chỗ nào hay không?”Chu Tử Chu lôi kéo bà nội ngồi xuống băng ghế, trưởng thôn ở bên cạnh quan sát Kiều Lưu, trong lòng thầm nghĩ, cuộc sống đại học của Chu Tử Chu xem ra rất tốt, không ngờ lại có thể lừa gạt một nam sinh đẹp trai như ngọc này tới đây, nhìn cái bộ dạng kia, người trong thôn ông không ai là có thể so được, thoạt nhìn hẳn là không quen với cuộc sống nghèo nàn này thôn vừa nhận điện thoại của Chu Tử Chu, liền nhờ người trong thôn tới đồng ruộng kia lấy hành lý của hai người, sau đó mang về trong nhà cho Chu Tử Chu. Ông ở bên cạnh móc ví ra, thở dài nói “Nếu không có tiền trả tiền thuốc, chỗ ông…”Kiều Lưu lập tức trở nên lễ phép nói “Cảm ơn ông, đã trả rồi ạ, không cần lo lắng nữa.”Bà nội đem kính lão lấy xuống xoa xoa, tỉ mỉ nhìn Kiều Lưu, lại xem xét băng gạt trên cổ cùng mắt cá chân của Kiều Lưu, đau lòng vô cùng nói “Tiểu Chu, sao con mang bạn gái trở về còn để người ta bị thương như vậy hả?”Chu Tử Chu “…”Kiều Lưu “…”Trưởng thôn ở bên cạnh vội ho một tiếng, nở nụ cười nói “Ông ra ngoài lấy xe, các con ra sau đi, sau đó ông đưa các con về nhà, trời hiện tại rất tối, các con còn nhỏ không nên chạy loạn bên ngoài, lần sau về nhà trực tiếp gọi cho ông, để ông ra đón các con được không?”“Dạ được.” Chu Tử Chu đứng dậy tiễn trưởng thôn, thuận miệng hỏi “Đúng rồi, con chó ngao kia là của nhà ai vậy ạ?”Trước khi cậu đi vẫn chưa thấy con chó dữ này bao giờ, không biết là từ đâu nhảy ra thôn nói “Quãng thời gian trước đường cái được mở rộng, có khách du lịch từ bên ngoài tới, mang theo chó, sau đó đứt xích bỏ chạy, mấy ngày nay đều chạy tới thôn tìm, không nghĩ tới lại trốn ở trong đồng ruộng. Đoán chứng là đói bụng đến điên rồi, các con đi qua nơi đó, quẫy nhiễu nó. Bất quá yên tâm đi, con chó kia là thú cưng của khách du lịch đó, không có mang theo cái gì bẩn thỉu đâu, chỉ là gần đây tới thời kì động dục, nên rất khó khống chế thôi.”Chu Tử Chu gật đầu, do dự một hồi hỏi “Vậy con vàng nhà con…”Trưởng thôn cười nói “Yên tâm đi, con về nhà liền có thể thấy được nó, ông đi lấy hành lý cho con, thuận tiện đem nó ôm về rồi.”Chu Tử Chu rốt cuộc cũng hoàn toàn thả ngồi xuống, bà nội tiếp tục cầm tay Kiều Lưu nói “Ài, lớn lên thật xinh đẹp, chỉ là tóc có hơi ngắn, con gái phải để tóc dài mới đẹp chứ, tóc dài còn có thể bán kiếm tiền đó! Chà, những thứ còn lại đều rất tốt, bà nội rất hài lòng, chỉ là bị mỗi tội này thôi, con nhớ sau này phải nuôi tóc dài đó.”Kiều Lưu khô cằn nói “… Dạ, bà nội.”Bà Chu lập tức nở nục ười, nếp nhăn cũng giãn ra, nói “Thật ngoan, thật hiểu chuyện.”Kiều Lưu nghiêng đầu sang một bên, ngước mắt nhìn Chu Tử Chu, đôi mắt nhanh chóng rũ xuống nhìn mũi chân mình, gương mặt anh tuấn từng trận đỏ Tử Chu cũng có chút xấu hổ. Đôi mắt bà nội vẫn luôn không được tốt, hơn nữa trước khi mang Kiều Lưu về nhà, cậu có gọi cho bà nội, nói là dẫn theo một bạn học có quan hệ rất tốt về nhà. Bà nội chắc chắn nghĩ đó là bạn gái của cậu rồi. Chu Tử Chu cũng không có ý định sữa sai, dù sao Kiều Lưu cũng chỉ ở lại có mấy ngày, phải về sớm để đi bệnh viện thành phố kiểm tra cần bà nội chấp nhận Kiều Lưu, thích Kiều Lưu là được Chu còn muốn lôi kéo Kiều Lưu nói cái gì đó, Chu Tử Chu chỉ lo Kiều Lưu mắc cỡ, vì vậy liền đổi chủ đề nói “Bà nội, chúng ta cũng trở về thôi, bên ngoài trời lạnh, về sớm một chút, bạn của con ngày hôm nay cũng rất mệt, bà đừng lôi kéo cậu ấy nói chuyện nữa.”Bà nội liếc cậu một cái, nói thầm “À, có bạn rồi liền không cần bà già này nữa đúng không.”Chu Tử Chu liền vội vàng nói “Bà nội, bà nói gì vậy a?”Bà nội ra lệnh “Con mau đỡ người ta đi, chúng ta đi thôi, khí trời hơi lạnh, đừng để người ta bị đông cứng.”Kiều Lưu nhìn Chu Tử Chu, lại nhìn qua bà Chu, nhếch đôi môi lên, trong con ngươi đều là ý thích Chu Tử Chu, cũng yêu mến người nhà của Chu Tử Chu. Tác giả Quân Mai Tuyền Hạ Thể loại vườn trường, mối tình đầu, tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, thanh thuỷ ngọt văn Couple Chu Tử Chu x Kiều Lưu Số chương 50 chương Văn án Đạo sĩ nói, Kiều Lưu vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể phá. Thẳng cho đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y… Nghèo kiết xác giá trị vũ lực level max thụ VS ngạo kiều trung nhị bá đạo hay ngượng ngùng chính hiệu phú nhị đại công. Link Động Bàng Geii Edit Động Bàng Geii..o0o..Trong bệnh viện nhốn nháo vô cùng. Chu Tử Chu và Trì Vọng đi lên tầng thứ tám, liền nhìn thấy một người ở ngoài hành lang đi tới, Vương Thuỵ cầm thuốc lá vẫn chưa đốt ở trên tay ném vào thùng rác, đi về phía trước vài bước, vỗ vai Chu Tử Chu “Tôi vừa nhận được tin nhắn của cậu liền chạy tới đây.”Trì Vọng nhìn Vương Thuỵ một cái, nhíu mày hỏi Chu Tử Chu “Ổng là ai?”Chu Tử Chu không muốn nhiều lời, cũng không thèm giới thiệu, chỉ nói “Người giám hộ. Tôi muốn ông ấy cùng vào với tôi, có thể chứ? Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ không vào.”Cậu cảm thấy cần phải báo chuyện này cho Vương Thuỵ, để Vương Thuỵ đứng bên ngoài quan sát, coi như là thảm khảo. Hoặc là nói, cũng có thể làm một cuộc thí nghiệm, nếu muốn triệt để trị khỏi cho Kiều Lưu thì phải chuẩn bị thật nhiều mới được. Tuy rằng loại suy nghĩ này có chút ích kỉ, nhưng Chu Tử Chu cảm thấy, đây là Trì Vọng nợ Kiều Lưu, cho nên cậu cũng không có áy náy chút nào.“Ông muốn làm gì?” Trì Vọng không yên nhìn chằm chằm Vương Thuỵ, đánh giá từ trên xuống dưới một Thuỵ cười cười, cũng không để ý nói “Cậu đoán thử đi.”“Đừng phí thời gian nữa, muốn vào thì vào, mau lên.” Trì Vọng bỏ lại câu này, dẫn đầu đi trước vào phòng bệnh, một lát sau liền có y tá đi vào phòng, đem giường bệnh đẩy vào. Chung Lập Hề nằm ở trên, sắc mặt trắng bệch, phải mang dưỡng khí, xem ra trước đó đã làm qua phẫu thuật, chỉ là không thành công thì phải, trên mu bàn tay còn kim châm, nước thuốc không ngừng chảy Thuỵ ôm tay đứng ở bên cạnh Chu Tử Chu, nhỏ giọng nói “Cậu và tên nhóc này quen nhau sao? Khi không lại đi giúp hắn? Nếu Kiều Lưu biết chuyện này, dùng tính cách của y, không nổ tung lên mới là lạ.”Chu Tử Chu mím môi không Thuỵ nhìn về phía Trì Vọng một cái, tựa như nhìn nhân vật phản diện, lén lút thì thầm bên tai cậu “Không sao đâu, cứ coi tên nhóc này làm chuột thí nghiệm, có thể trau dồi được nhiều kinh nghiệm hơn, sau này cũng có thể hạn chế xảy ra sai lầm.”Chu Tử Chu thần sắc thả lỏng nói “Hắn uy hiếp tôi, cho nên tôi mới tới đây.”“Lại dùng cái chiêu này, thật là chơi quài chẳng ngán.” Vương Thuỵ nhất thời dựng thẳng lông mày, nhìn chằm chằm bóng lưng Trì Vọng, cười lạnh một gia hoàn toàn là một cái chân trần không sợ đi giày, bọn họ có thể từ Kiều gia chiếm được một số lợi ích, bởi vì đó là nhược điểm của Kiều gia. Nhưng Chung Lập Hề lại không có được thân phận như Kiều Lưu, cho nên không sợ tới uy hiếp của bọn họ. Nói thật, Kiều gia cũng chẳng thèm để ý tới chút uy hiếp kia, việc này chỉ tương tự như đút thức ăn thừa cho một đám chạy nạn tại điều quan trọng nhất đó chính là giúp Kiều Lưu tốt lên, đợi đến khi Kiều Lưu tốt lên rồi, chẳng phải Trì gia sẽ như con rắn mất đầu, lúc đó liền dễ dàng nắm chặt ở trong tay, muốn đùa bỡn thế nào thì đùa bỡn thế ấy Thuỵ vỗ gáy Chu Tử Chu một cái, an ủi “Người này có mệnh hồn thuỷ cho nên cậu hạn chế tiếp xúc, nhanh chóng đi nghỉ trước, chuyện còn lại cứ để tôi giải quyết cho.”Chu Tử Chu gật đầu, Trì Vọng bên kia đã bảo y tá gọi cậu vào. Cậu là người trắng đen phân rõ, cũng tuyệt đối không dông dài, nếu đã quyết định cứu Chung Lập Hề, thì sẽ không chút nào lúng túng, cậu đi tới bên bệ cửa rửa sạch tay, sau đó liền tiến vào phòng cậu tiến vào, đã cởi bỏ đi áo khoác, ngay cả điện thoại cũng để ở bên cậu cần làm, đó chính là phối hợp với Trì Vọng, đem linh khí ở trong người cung cấp cho Chung Lập Hề. Trước đây Vương Thuỵ cũng đã từng nói, thảo dược hình người là những người có mệnh cách rất đặc biệt, ở trong cả vạn người chỉ xuất hiện được một, hai cái. Thế nhưng nếu muốn người đó triệt để phù hợp với mệnh cách của mình, cân bằng âm dương, có lẽ cả toàn thế giới chỉ có duy nhất một người, không hề có người thứ hai. Giống như Trì Vọng đối với Chung Lập Hề, cậu đối với Kiều Lưu mà điểm khác biệt ở đây chính là thể chất của Chu Tử Chu đặc biệt hơn rất nhiều so với Trì Vọng, năng lực cũng cường đại hơn gấp mấy gian từng chút trôi Vọng nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Chung Lập Hề từng chút một được khôi phục lại, đáy lòng nhẹ nhàng thở phào một Chu Tử Chu lại bắt đầu có chút mất tập trung. Cậu thỉnh thoảng nhìn sắc trời ở bên ngoài, bởi vì đây là mùa đông, trời rất nhanh liền tối, cũng không biết hiện tại là mấy giờ đứng ngồi không yên, Trì Vọng phải gọi hai tiếng, cậu mới hoàn hồn lại, đột nhiên không nói một lời đứng lên, mở cửa muốn đi ra Vọng nhất thời cuống lên, ở phía sau cậu hỏi “Cậu có ý gì? Chẳng phải nói giúp xong rồi mới đi sao.”“Ngày hôm nay tới đây thôi, tôi thật sự có chuyện.” Chu Tử Chu kéo cửa đi ra Vọng nhỏ giọng quát “Chu Tử Chu! Cậu đừng có mà không giữ lời!”Chu Tử Chu đứng ở trước cửa hơi dừng lại, cũng nhỏ giọng nói “Tôi đã làm nhiều rồi, cậu ấy cũng sắp tỉnh lại, hi vọng cậu thực hiện cam kết của mình.”Cậu trực tiếp đóng cửa lại, liếc nhìn đồng hồ treo tường ở hành lang, hiện tại đã chín rưỡi tối, nhất thời thở một hơi, tuy rằng hơi trễ, nhưng cũng may là chưa hoàn toàn trễ. Nhưng Kiều Lưu nhất định sẽ rất tức Thuỵ còn chờ ở bên ngoài, Chu Tử Chu đi qua chào hỏi một tiếng với hắn, sau đó tìm áo khoác của mình, móc móc một hồi, mới phát hiện điện thoại sớm đã tắt nguồn. Cậu miễn cưỡng đem điện thoại khởi động lại, màn hình vừa sáng lên, liền nhìn thấy thông báo bắn tới có hơn một trăm cuộc gọi nhỡ. Chưa mở ra xem nhưng cậu đương nhiên biết là ai gọi tới, điện thoại lại tối sầm, tự động sập Thuỵ nhìn điện thoại của cậu, không nhịn được nói “Không phải đưa cậu số tiền kia rồi sao, sao còn chưa thay điện thoại khác?”Chu Tử Chu hiện tại cũng có chút hối hận không đi đổi điện thoại đầu cậu có chút khẩn trương, thế nhưng vẫn cật lực kiềm chế lại, hỏi “Ông có cục sạc không?”Vương Thuỵ móc ra một dây cáp dành cho Iphone, điện thoại của Chu Tử Chu đương nhiên không dùng được thứ này, lại đem điện thoại của mình đưa cho cậu “Mấy cuộc gọi nhỡ khi nãy hẳn là Kiều Lưu đúng không, hôm nay là sinh nhật y, cậu còn chưa có tới, y phỏng chừng là đang cuống lên rồi. Nếu không cậu dùng điện thoại của tôi gọi cho y một tiếng đi?”Chu Tử Chu cảm kích hướng về phía hắn gật gật đầu, sau đó nhanh chóng cầm điện thoại bấm số Kiều Lưu, nhưng căn bản còn chưa có nghe thấy người, đã nghe một giọng nữ máy móc ở bên kia truyền tới “Kính chào quý khách, số điện thoại của quý khách đã bị kéo vào danh sách đen——”Chu Tử Chu “…”Vương Thuỵ “…”Hắn xấu hổ sờ mũi nói “Cậu cũng biết rồi đó, Kiều thiếu là tên rất xấu tính, không hề nói đạo lý, trước giờ tôi gọi cho y, y đều không bắt máy. Bình thường tôi đi tìm y, đều phải tự người mang tới cửa tóm người.”Chu Tử Chu không có cách nào, đem điện thoại bỏ vào trong túi, vội vã mặc áo khoác, xoa xoa đôi mắt liền vội vã chạy ra khỏi bệnh viện. Vương Thuỵ ở phía sau cậu gọi “Cậu đón taxi đi, xe buýt giờ này chẳng có ai làm đâu.”Không cần hắn nói, Chu Tử Chu lao xuống lầu rồi, liền trực tiếp bắt một chiếc taxi, vọt thẳng tới nhà Kiều này đã mười giờ rồi, đèn ở phía dưới bệnh viện đều có chút mờ nhạt, không hề có bóng người, thế nhưng sau khi ra đường lớn rồi, giao thông liền bị kẹt. Bởi vì tết nguyên đán sắp tới, toàn quốc đều được nghỉ, chung quanh lối đi bộ đều cực kì đông đúc, hai hàng người nối dài, những cặp đôi nắm tay nhau đi trên đường đâu đâu cũng nhìn thấy, đèn nê ông sáng lấp lánh một mảnh, taxi chậm chạp dung nhập vào trong làn đường xe cộ, mất hơn nửa tiếng mà chỉ đi được nửa cây Kiều gia còn cách tận mười sáu cây nữa, dùng tốc độ rùa bò này, khẳng định nửa đêm còn chưa Tử Chu ngồi ở bên cạnh ghế tài xế, trong lòng có chút hoảng loạn. Tính tình của cậu trước giờ đều bình chân như vại, mặc dù là đi thi có bị muộn đi chăng nữa, cũng chưa từng hoảng loạn qua như thế này. Thế nhưng hiện tại tận sâu dưới đáy lòng lại khó giải thích mà dâng lên một cỗ hoảng loạn, cậu rất muốn chạy thật nhanh tới sinh nhật của Kiều dù là tới muộn —— Kiều Lưu tuy tức, nhưng chắc cũng sẽ không đến nổi gì sao Kiều Lưu là ngậm thìa vàng mà lớn lên, là trung tâm cho các vệ tinh vây xung quanh, ở nhà hẳn là có rất nhiều người chúc mừng sinh nhật cho y, bên người cũng có không ít bạn bè, cho dù có thiếu một người là cậu, Kiều Lưu nói không chừng còn không phát hiện ra ấy Tử Chu mở điện thoại ra, ngay tại lúc khởi động máy được vài giây, phát hiện con số ở góc bên trái lại tăng thêm mười mấy cuộc gọi lòng cậu đập thình thịch, còn chưa có kịp phản ứng hành động của bản thân, đã bỏ lại một ít tiền lẻ mở cửa xe nhảy xuống, lao nhanh tới siêu thị gần nhất, tựa như vội vã đi đầu thai, liều mạng tìm cục sạc cho điện thoại của cậu. Sau đó dùng hai phút chạy tới tính tiền rồi lại đẩy ra hàng người chặn ở phía trước ra, nhanh chóng tới tàu điện ngầm ở gần tàu điện ngầm rồi, ở đó có ổ sạc, cậu lại mở điện thoại Tử Chu lao một mạch, còn chưa kịp thở, đầu đầy mồ hôi ôm lan can của tàu điện ngầm thở hổn hển. Vừa mới mở điện thoại ra, Kiều Lưu đã gọi tới, cậu nhấn chấp nhận, lúc mở miệng thanh âm có chút không ra hơi “Alô, Kiều Lưu.”“Cậu ở đâu?” Kiều Lưu hỏi, là ngữ điệu chất vì trên tàu điện ngầm có quá nhiều người chen lấn, còn có tiếng thông báo không ngừng vang lên, cho nên Chu Tử Chu không có nghe thấy rõ Kiều Lưu nói cái gì, chỉ có thể bịt lỗ tai còn lại, tận lực lắng theo bản năng nói “Trong hội có việc, hiện tại tôi đang chạy qua nè.”“Trong hội có việc?” Giọng nói của Kiều Lưu càng lúc càng lạnh lẽo, “Nếu trong hội có việc, cậu tại sao còn chạy tới bệnh viện làm gì?”Chu Tử Chu lập tức hồi phục lại tinh thần, nghĩ thầm, nhất định là có người quen nhìn thấy mình ở trong bệnh viện, cho nên Kiều Lưu mới biết chuyện này đi. Cậu lập tức có chút chột dạ, lại không biết tại sao chột dạ, rõ ràng muốn nói thật, lại sợ Kiều Lưu sau khi thấy hai chữ “Trì Vọng” lại trực tiếp không chút khách khí cúp điện thoại. Vì vậy đầu óc Chu Tử Chu cũng phát sốt rồi, trong đầu trống rỗng, nói dối “Tôi, tôi có người quen bị bệnh, bảo tôi đi cùng tới bệnh viện kiểm tra.”Đầu bên kia, Kiều Lưu không nhịn được cười lạnh “Người quen nào, tôi làm sao chưa từng nghe thấy cậu nhắc qua hả?”Chu Tử Chu không đáp được câu không nghĩ tới Kiều Lưu sẽ truy hỏi tới cùng như vậy, còn là dùng một bộ hùng hổ doạ người như thế, giống như không hỏi ra được liền sẽ không buông tha.“Kiều Lưu, tôi có thể đến khá trễ, nói không chừng còn sợ là rạng sáng ngày mai mới tới được, nhưng tôi nhất định sẽ tới. Người chúc mừng sinh nhật cậu hẳn là có không ít đi, cậu cùng bọn họ chơi trước đi, không cần phải để ý tới tôi…” Chu Tử Chu nói, cậu muốn dùng giọng điệu thoải mái để giảm bớt bầu không khí lúc nhưng cậu lại không có nghĩ tới, Kiều Lưu yên lặng hai giây, tựa như đang cật lực đèn nén tâm tình gì đó, cuối cùng vẫn là không nhịn được thấp giọng quát “Cậu nói vậy là có ý gì? Cậu căn bản không biết…”Nói tới nửa câu, liền im Tử Chu nói “Biết cái gì?”Kiều Lưu tựa như nhụt chí, cực kì mệt mỏi nói “Bỏ đi.”Ngay lúc này, Chu Tử Chu ẩn ẩn nghe được một giọng trung niên ở bên đầu dây kia truyền tới, hình như là bác bảo vệ ở dưới kí túc xá, ở đằng xa mà hô một câu “Cậu kia, cậu ở toà lầu nào, không được leo tường!”Tuy rằng có chút ầm ĩ, không nghe được rõ ràng, thế nhưng Chu Tử Chu lập tức liền gấp lên hỏi “Cậu không phải là đang ở nhà sao, tôi lại đang đi trên đường rồi, sao cậu còn trở về trường làm gì? Cậu nghe tôi nói…”Cậu còn chưa nói xong, đã bị đánh gãy. Giọng của Kiều Lưu lạnh lẽo đến dị thường “Nghe cậu nói cái gì, nghe cậu tiếp tục gạt tôi sao? Chu Tử Chu, tôi đây là tin tưởng cậu, cậu tại sao lại có thể gạt tôi hả? Cậu con mẹ nó sao không chịu nói thật đi, rằng cậu không tới sinh nhật tôi, không phải là do trong hội có việc, cũng không phải bởi vì tên người thân chó má nào trong bệnh viện hết, mà là vì gặp mặt Trì Vọng có đúng không. Vậy mà tôi đã chờ đợi như vậy ——”Y không nói thế trong phút chốc liền lầm vào trầm biết có phải là ảo giác hay không, Chu Tử Chu cảm thấy giọng nói y tuy rằng là tức giận, nhưng bên trong lại xen lẫn cả khổ sở, so với bất kì những lúc Chu Tử Chu thấy y không vui, loại khổ sở kia thật sự là không có từ gì có thể miêu tả chí là không nói nên Tử Chu còn nghe thấy y đạp lên cái gì đó, sau đó liền phát ra tiếng Bịch’ một cái, kế đó Kiều Lưu liền cúp điện bên kia truyền tới mấy tiếng “Tút tút tút”, Chu Tử Chu cũng bối rối lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ đã chỉ về mười hai giờ, đã trễ rồi, Kiều Lưu ở ngay mười hai giờ mà cúp sổ tàu điện ngầm phản chiếu lại gương mặt của Chu Tử Chu, trong phút chốc cậu thật sự không biết phải nên làm thế bên kia điện thoại, Kiều Lưu nhảy ra khỏi tường học viện rồi, nhìn chằm chằm dòng xe cộ ở ngoài đường lớn, đôi mắt dần dần đỏ lên, y trầm mặc nhìn ba chữ “Chu Tử Chu” ở trên màn hình điện thoại. Sau đó đem bánh kem đang ôm ở trước ngực, một phát ném xuống, vỡ nát thành một mớ bòng bong, nến cũng dập tắt. Y lại nhặt lên ném vào thùng rác bên thật là một ngày sinh nhật khó quên, khó quên đến mức đem y biến thành một thằng ngốc, không ngờ lại đợi Chu Tử Chu tròn chỉnh một ngày trời, không ngờ lại đem theo bánh kem chạy tới tìm Chu Tử Chu, chạy tới buổi biểu diễn, lại chạy tới trường học, không ngờ tới cuối cùng, sinh nhật qua rồi, Chu Tử Chu vẫn không hề xuất hiện trước mặt y. Thể loại vườn trường, mối tình đầuEdit Động Bàng GeiiNội dung nhãn tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, thanh thuỷ ngọt văn edit có tí nước thịtTìm tòi mấu chốt tự diễn viên Chu Tử Chu, Kiều Lưu ┃ Phối hợp diễn Trì Vọng, Chung Lập Hề ┃ cái khác đọc rồi biếtCũng bởi vì Kiều Lưu bị đạo sĩ nói rằng vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể chờ đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y…Nghèo kiết xác giá trị vũ lực level max thụ VS ngạo kiều trung nhị bá đạo hay ngượng ngùng chính hiệu phú nhị đại công. Truyện Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái của tác giả thuộc thể loại đam mỹ. Cũng bởi vì Kiều Lưu bị đạo sĩ nói rằng vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể chờ đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y…Nghèo kiết xác giá trị vũ lực level max thụ VS ngạo kiều trung nhị bá đạo hay ngượng ngùng chính hiệu phú nhị đại công.

mỗi ngày nhất định phải hôn một cái