Liên hệ: 0909.150.301 Ms. Phượng Bình chữa cháy là một thiết bị phụ trợ phục vụ an toàn pccc có tính linh hoạt và hiệu quả cao. Đa số các vụ cháy lớn đều xuất phát từ một ngọn lửa nhỏ và bình chữa cháy được sử dụng để khống chế những nguy cơ lớn từ nguồn gốc của vấn đề.
- Năm 1919, công ty lập chi nhánh tại Greenford, Anh Quốc. Năm 1923, tại Sydney Úc Châu, và năm 1925 tại Buenos Aires, Á-Căn-Đình. Riêng tại Anh, chi nhánh Greenford sản xuất những models sau: Model 14: 1933-1953. Model 21: 1953-1963. Model 21C: 1963-1969. Model 23: 1969-1977
tao cùa tung Ioai dung cu. thði gian sinh, áp suåt cùa dung dich rùa và dê PH cùa chát tay rüa, và vi vây có thé càn dén công doan co rüa dung cu truðc khi cho vào máy. Càn sù dung thành theo máy theo dúng huðng dän sù' dung cùa nhà sån xuát.
khác để tỏ ra mình rành rõi trên thiên văn dưới địa lý. 5/ Tây nói rất rõ và thẳng, nhưng không bỏ bụng thầm ghét ai cay đắng không đội trời chung. 6/ Tây tôn trọng ý kiến chung của đa số của nhóm, không coi ý mình là quan trọng rồi bỏ bụng giận người ta. 7/ Tây ăn trúng món dở ngoài nhà hàng thì không có nhăn mặt đau khổ, rồi liếc ông
Đến 11h ngày 7/9, đám cháy tại quán karaoke An Phú (TP Thuận An, Bình Dương), khiến ít nhất 12 người chết cơ bản được khống chế. Nhiều người đang được theo dõi, điều trị tại bệnh viện. Một số nạn nhân cho biết, thời điểm quán karaoke bốc cháy dữ dội, nhiều
Bài hát chay tron do ca sĩ P.a, Eddy Viet, Lk thuộc thể loại Rap Viet. Tìm loi bai hat chay tron - P.a, Eddy Viet, Lk ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Chạy Trốn chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí.
rgKYt.
Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu - Bạn đang cần hỗ trợ giải đáp tư vấn và tìm kiếm hãy để tôi giúp tìm kiếm, gợi ý những hướng xử lý và giải đáp những trường hợp mà bạn và các đọc giả khác đang gặp phải. Em Trốn Không Thoát Tay Anh Đâu Chương 26 Cô ấy chạy không thoát đâu; Chương 27 Tỏ tình 2; Chương 28 Chuyện gì tôi cũng dám làm; Chương 28-2 Chuyện gì tôi cũng dám làm tiếp theo Chương 29 Anh/em đã đến; Chương 30 Nụ hôn đầu Xem thêm Chi Tiết Please leave your comments here Bạn có những câu hỏi hoặc những thắc mắc cần mọi người trợ giúp hay giúp đỡ hãy gửi câu hỏi và vấn đề đó cho chúng tôi. Để chúng tôi gửi vấn đề mà bạn đang gặp phải tới mọi người cùng tham gia đóng gop ý kiếm giúp bạn... Gửi Câu hỏi & Ý kiến đóng góp » Có thể bạn quan tâm Video mới Câu hỏi Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu quý đọc giả quan tâm nhiều được Chúng tôi tư vấn, giải đáp bạn tham khảo Hacked By Qh3xg3m - FAQs Khi tôi cần tư vẫn hỗ trợ giải đáp Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu thì làm thế nào? Bạn vui lòng liên hệ với chung tôi qua số Hotline, ứng dụng live chát hoặc gửi thư điện tử, thư nhanh, Fax qua thông tin liên hệ ở cuối trang web hoặc qua mục liên hệ. Các bạn điền thông tin đầu đủ các mục tương ứng với vấn đề Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu đang gặp phải. Sẽ được các các bạn tư vấn của chúng tôi liên hệ với bạn qua thông tin các bạn để lại cho chúng tôi. Khi đã tham gia Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu có quy định và giới hạn không? Khi bạn đã tham gia Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu sẽ tùy thuộc vào lĩnh vực, ngành nghề sẽ có những giới hạn riêng tương ứng. Khi nào câu hỏi nào về Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu thì các bạn hỗ trợ trả lời và tư vấn? Tất cả câu hỏi Em Chạy Không Thoát Khỏi Tay Anh đâu mà bạn đang không có hướng giải quyết hoặc cần tham khảo thêm hướng xử lý hay liên hệ với chúng tôi với đội ngũ chuyên gia giàu kinh nhiệm tư vấn giúp bạn để bạn có câu trả lời phù hợp nhất với vấn đề bạn đang gặp phải
"Nhanh lên, mau cất hết ba cái lọ thuốc khử trùng kia đi." "Kêu nhân viên vệ sinh lau dọn sàn nhà cho sạch sẽ. Vị tiểu tổ tông ấy sắp đến rồi, không được để có một sai sót nào." Tiếng giám đốc bệnh viện chạy tới chạy lui dặn dò kỹ lưỡng từng y tá và nhân viên vệ sinh ở bệnh viện dọn dẹp thật sạch sẽ và cất hết những thứ không cần thiết để không làm phật ý vị nào đó khi đến khám tại bệnh viện của họ ngày hôm nay. Đinh. Tiếng thang máy mở ra, hai người đàn ông ăn mặc tây trang áo quần chỉnh tề ngừng lại cuộc nói chuyện, có người đã đứng đợi sẵn bên ngoài cung kính mà cúi đầu chào. "Mời cậu Nam Cung đi theo tôi ạ." Y tá dẫn anh đi tới trước một căn phòng nhỏ gần cuối hành lang ở phía bên phải. Khi bước vào trong phòng khám, Nam Cung Liệt đưa mắt quan sát một lượt. Trên bàn làm việc, một cô gái trẻ bận áo blouse trắng, mái tóc buộc gọn gàng, đôi mắt hai mí to tròn... Ơ nhưng khoan, ánh mắt anh chợt dừng lại trên người vị bác sĩ được chỉ định khám riêng cho anh. A a a... Nhìn tới nhìn lui chẳng phải là người phụ nữ hung dữ sáng nay sao? Sao tự nhiên cô ta lại biến thành bác sĩ điều trị của anh thế này? Trên mặt anh còn in hằn năm đầu ngón tay của người ta kia mà. Làm cách nào thì cũng không thấy mờ đi được. Duyên phận đúng thật là oan nghiệt mà. "Ồ, là anh sao?" "Cô theo dõi tôi đến tận đây kia à?" "Đến rồi thì mời anh cởi quần ra và nằm lên bàn." Bác sĩ nữ bây giờ đều bạo dạn như vậy sao? Người đàn ông mặc tây trang áo sơ mi nghe thấy những lời này thì sắc mặt đỏ bừng tỏ vẻ ngượng ngùng chết đi được, đường đường là một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất vậy mà cũng có ngày phải đi đến bệnh viện để khám nam khoa*. Anh lúng túng dùng hai tay che chắn "chỗ đó" lại. *nam khoa khoa chuyên khám sức khỏe cho nam giới. "Cô muốn làm cái gì? Muốn cởi tự cô đi mà cởi." "Lần đầu tiên đến khám cái này à?" Nam Cung Liệt thành thực mà gật gật đầu một cái, vị nữ bác sĩ kia thấy anh cứ đực mặt ra đó thì trầm giọng hỏi. "Không cởi quần thì làm sao mà khám được?" "Cô biến thái đến mức theo dõi tôi đến tận đây để vạch quần tôi ra à?" Tần Nhiễm thở dài ra một tiếng, bực bội đặt bút xuống, quay đầu nhìn anh. "Nam Cung tiên sinh, anh bị bệnh hoang tưởng không nhẹ đâu. Khám xong thì ra cửa, đi cuối hành lang rẽ trái là đến khoa thần kinh đấy." Phụ nữ đúng thật là khó hiểu! Anh muốn đọc suy nghĩ của Tần Nhiễm giống như cô gái khác nhưng dường như lại chẳng thể nghe thấy gì cả. Bình thường Nam Cung Liệt có một khả năng dị biệt gọi là đọc tâm tư phụ nữ, họ đang vui hay buồn, đang nói dối hay ngụy biện anh đều có thể nghe được hết. Nhưng hôm nay, ở tại đây, không biết vì lí do gì lại không cách nào biết được Tần Nhiễm thực sự đang suy nghĩ cái gì. Phải rồi, không người phụ nữ nào có thể kháng cự được trước mị lực của anh. Chắc chắn là cô gái này đã si mê anh đến thần hồn điên đảo nên mới bày trăm phương ngàn kế tiếp cận anh đây mà. "Này cô gái, cô là bác sĩ chính hay bác sĩ thực tập thế? Nhìn cô có vẻ như chưa đủ mười tám tuổi nữa, liệu có đủ chuyên môn để khám cho tôi không chứ?" "Tôi hai mươi hai tuổi rồi nhé, thật là đi đâu cũng bị hiểu lầm thế này." Cô gái này thật là đã hai mươi hai tuổi rồi ư? Nhìn khuôn mặt non nớt của Tần Nhiễm, Nam Cung Liệt không khỏi cảm thán bác sĩ bây giờ đều thật trẻ tuổi tài cao. Tần Nhiễm cũng ngại không muốn giải thích chuyện gương mặt vị thành niên của mình, bắt đầu giở sổ khám bệnh ra bắt đầu điền thông tin. "Họ và tên?" Vị nữ bác sĩ kia bắt đầu hỏi. "Nam Cung Liệt." "Tuổi?" "Ba mươi." Cứ thế tuần tự một người hỏi, một người đáp. Chẳng phải nói là đến khám nam khoa sao lại là bác sĩ nữ khám kia chứ? Lại còn rất trẻ trung và non nớt, có khi chỉ vừa mới ra trường hoặc đang thực tập cũng nên, sợ rằng chưa đủ kinh nghiệm để có thể khám bệnh chuẩn xác được đâu. Vậy lát nữa cởi quần thì chẳng phải cái "ấy ấy" sẽ bị nhìn thấy hết sao? Nam Cung Liệt dâng lên sự khó chịu kèm theo chút xấu hổ, anh thầm nghĩ trong lòng Ông đây còn chưa khai trai, còn chưa được nếm mùi phụ nữ, sao lại có thể để một cô gái không quen biết thậm chí có thù "ngắm nghía" hết sạch sành sanh như vậy chứ? Nam Cung Liệt còn mặt mũi nào mà ngước mắt nhìn đời nữa. "Ba mươi tuổi còn trẻ mà đã bị bệnh này quả thật là có hơi đáng tiếc. Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để điều trị cho anh. Mọi thông tin của anh hôm nay đều sẽ được giữ kín tuyệt đối nên anh cứ yên tâm tâm." "Tình trạng hôn nhân?" "Độc thân." "Lần quan hệ gần đây nhất là khi nào?" "Chưa từng..." Anh lí nhí trong miệng mà trả lời, đúng vậy đấy anh vẫn còn là xử nam, chưa được khai trai, xấu hổ lắm chứ chẳng đùa. Không phải là anh không muốn mà là "thằng nhỏ" bên dưới không chịu có phản ứng với phụ nữ đấy chứ. Nếu không thì anh cũng không bị ép buộc rơi vào tình huống khó xử như bây giờ. "Anh có bạn gái không?" "Hiện tại thì không." Vị bác sĩ kia hơi khựng lại khi nghe anh trả lời, ngước mắt lên nhìn anh với ánh nhìn vẻ hơi nghi ngại rồi cũng vội vàng điền vào hồ sơ bệnh án. "Anh cởi cả quần nhỏ và nằm lên bàn giúp tôi." Nam Cung Liệt mặt mày tối sầm vốn định bỏ về nhưng lại nghĩ tới hai vị thân sinh ở nhà nên chung quy anh vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời cô kéo khóa, tụt quần xuống, leo lên giường. Nam Cung Liệt không thể hiểu nổi ông già nhà anh nghĩ gì mà lại bắt anh đến một bệnh viện nhỏ như cái bếp nhà anh để khám bệnh, trong khi ngoài kia có biết bao bệnh viện cao cấp kia mà. Thật là hạ thấp giá trị của anh mà. Phải nói là người đàn ông này vóc dáng thuộc hàng cực phẩm đấy, cơ bụng sáu múi săn chắc, múi nào ra múi đó. Đôi chân dài thẳng tắp, bàn tay vừa dài vừa thon, khiến cho một người cuồng tay như cô không khỏi chú ý. Tần Nhiễm đeo bao tay và khẩu trang vào. Trong phòng lúc này khẽ vang lên tiếng rên rỉ. "Anh thấy thế nào?" "Á... ưm... đừng mà... nhẹ thôi." "Này anh... thôi dẹp khỏi khám nữa đi, tôi đang khám mà anh cứ làm cái trò biến thái gì vậy hả?" Bao nhiêu năm qua gặp qua biết bao người đẹp, bên dưới một chút cũng không có phản ứng. Vậy mà người phụ nữ đáng chết này chỉ mới chạm nhẹ thôi lại khiến anh có chút phản ứng. "Trong báo cáo ghi kích thước là hai mươi centi. Nhưng theo như tôi thấy thì còn chưa tới đâu. Cùng lắm thì chỉ có mười chín centi thiếu thôi." Nam Cung Liệt thật muốn độn thổ mà. Với kích thước đó của đàn ông chẳng phải rất đáng tự hào sao? Sao trong mắt Tần Nhiễm lại biến thành chẳng có gì đáng nói thế này? Sau một hồi kiểm tra tỉ mỉ phản ứng phía bên dưới cùng với những phán đoán chuyên môn, vị nữ bác sĩ kia mới buồn bã lên tiếng. "Tôi xin lỗi." "Vì điều gì cơ chứ? Tình trạng của tôi nặng lắm hả? Hay là nó bị hỏng rồi?" Nam Cung Liệt hốt hoảng, ông già ở nhà đang chờ anh về lấy vợ, sinh con đẻ cháu, giờ mà hay tin anh bị liệt dương chắc ngất xỉu ngay tại chỗ quá. Nam Cung Liệt vừa mếu máo vừa nắm lấy tay cô cầu xin. "Bác sĩ, cô cứu nó được không? Bao nhiêu tiền cũng được, cô cứu lấy nó đi mà." "Anh im miệng cho tôi! Tôi xin lỗi là vì đã tát anh sáng hôm nay. "Thằng nhỏ" của anh còn chưa khai trai thì làm người ta có bầu kiểu gì?"
Editor miemeiLâm Dư Hi kéo tay anh ra không được, chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi bên cạnh giường, yên lặng nhìn dáng vẻ ngủ say của đi? Chắc là anh nghĩ đến Trình Tuyền rồi!Cô không thể không thừa nhận, trải nghiệm của hai người rất giống nhau. Tình cảm ba năm, đính hôn hẹn thề suốt đời, lúc phát hiện sự thật đã bị phản bội, chính là thời điểm kết thúc tất cả. Cả hai đều như nhau, một đoạn tình cảm, cắt đứt không hề dính dáng, không hề dây dưa một chút nào. Giống như những đao phủ lão luyện nhất vậy, vung tay hạ đao xuống, không còn liên quan gì là, anh mất đi khả năng ngóc đầu dậy; mà cô, mất đi can đảm để yêu một lần Thuần Nhất là mối tình đầu của cô, giữa bọn họ có quá nhiều lần đầu tiên với nhau. Lần đầu tiên đỏ mặt ở phòng khám, lần đầu tiên nắm tay khi qua đường, lần đầu tiên hôn nhau ở công viên dưới lầu, bữa cơm đầu tiên cô nấu cho anh ta ở nhà, lần đầu tiên anh ta ôm cô cùng rửa chén, lần đầu tiên quấn quít nhau trong phòng ngủ…… Tất cả mọi thứ xung quanh cô đều nhuốm mùi hương của anh ta, giống như đã hòa tan vào trong không khí vậy, mỗi một lần hít thở, mùi hương của anh ta sẽ vương vấn, chua xót, nhói đau trong nghe Chu Tử Chính hát bài I Swear, tiếng hát đó giống như một sợi roi da vậy, quất một roi lại một roi vào trái tim cô. Khoảnh khắc đó, cô hiểu ra, bất kể cô phủ nhận như thế nào, che giấu như thế nào đi nữa, cô cũng không gạt được trái tim của Tử Chính vẫn nắm tay cô thật chặt, cô giằng ra không được, mà hơi rượu từ từ dâng lên làm cho cô cũng có chút buồn ngủ, bất giác cũng nằm lên giường luôn. Cô nghĩ Bệnh của Chu Tử Chính chắc chắn sẽ khỏi rất nhanh thôi. Đợt điều trị của anh vừa kết thúc, thì cô với ba sẽ đi Tô Châu. Rời khỏi cái mùi hương như hình với bóng kia, bắt đầu một cuộc sống mới. Cô mỉm cười, hình như đã nhìn thấy mình với ba đi đến một cái sân vườn mang phong cách cổ xưa, mở một phòng khám mới……Một đôi mắt mở ra, dịu dàng nhìn chăm chú gương mặt ngủ say của cô. Khóe môi của anh cong lên, nhỏ giọng thì thầm “Ngủ ngon nhé, vịt con xấu xí!”Có gì đó nhấp nháy trước mí mắt nhỉ? Lâm Dư Hi xoay người lại, miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt mơ hồ, có chút giống với ngày đầu tiên phòng khám khai trương, có một thư sinh phe phẩy cây quạt đi tới, hình như anh ta nói “Tiểu thư, hữu lễ, tại hạ Chu Tử Chính.”Đợi chút, Chu Tử Chính? Cái quái gì thế này? Sao lại là Chu Tử Chính?Cô mở choàng mắt ra, nhìn rõ gương mặt trước mắt. Thoáng chốc lại nhắm mắt lại, nói thầm Nhất định là nằm mơ! Nhất định là nằm mơ!Cô chậm rãi mở mắt ra lần nữa, đối diện với nụ cười chói lóa của Chu Tử Chính.“Chào buổi sáng!”Lâm Dư Hi kinh hãi đến mức nhắm mắt lại một lần nữa.“Em còn muốn ngủ à? Được, vậy tôi đi làm bữa sáng trước.”Lâm Dư Hi cảm nhận được Chu Tử Chính trở người xuống giường, đi ra ngoài phòng, thế mới lo sợ không yên mở mắt ra. Rốt cuộc cái đầu của mình thiếu bao nhiêu IQ mà tối qua lại ngủ ở đây thế này, còn ngủ chung một giường với Chu Tử Chính nữa hoảng hốt đi vào phòng vệ sinh, rửa sao, không sao. Chỉ là nằm cùng một giường thôi mà! Chu Tử Chính sẽ không hiểu lầm gì đâu nhỉ? Cô u ám ôm đầu, phiền muộn thở mặt chải đầu xong, cô nhìn vào gương hít vào thở ra ba lần, luyện tập nói “Tối qua anh uống say, tôi lại không tìm được người giúp việc trong nhà anh, nên đã đỡ anh về phòng dành cho khách. Ai ngờ anh bắt lấy cổ tay của tôi, tôi không giãy ra được, chỉ có thể ngồi bên giường chờ anh ngủ say rồi đi. Có thể là vì tôi cũng uống rượu, nên không biết đã ngủ từ lúc nào luôn.”Tốt! Đơn giản, rõ ràng, anh ấy sẽ hiểu thôi. Đều là họa do rượu mà ra!Lâm Dư Hi ra khỏi phòng dành cho khách, nghe thấy tiếng dầu sôi trong nhà bếp. Cô cắn môi, đi qua Tử Chính nhìn cô “Sắp xong rồi, sandwich phô mai, chân giò hun khói cộng thêm bột yến mạch.”Lâm Dư Hi hắng giọng “Tối qua anh uống say, tôi lại không tìm được người giúp việc trong nhà anh……”Chu Tử Chính cười rạng rỡ “Em muốn giải thích chuyện tại sao lại ngủ với tôi hả?”Lâm Dư Hi trợn to mắt, tức tối “Tôi không có ngủ với anh, tôi chỉ nằm bên cạnh anh thôi.” Chu Tử Chính cong môi cười “Thì là cùng giường chung gối đó! Tôi hiểu ý của em mà!”Anh hiểu? Nhìn anh căn bản chính là nghĩ lệch đi rồi! “Tôi không cố ý đâu! Chính là, anh say rồi, tôi dìu anh vào phòng, sau đó……”“Sau đó em không đành lòng đi nữa.”“Không phải! Là anh bắt lấy tay tôi, tôi không hất ra được……” Lâm Dư Hi sốt ruột, “Không phải như anh nghĩ đâu.”“Tôi nghĩ cái gì?” Chu Tử Chính cười nhìn cô, “Tôi sẽ nghĩ là em lạt mềm buộc chặt, muốn từ chối mà vẫn đón chào?”Lồng ngực Lâm Dư Hi bị nghẹn lại, câm lặng không nói Tử Chính nói “Sao tôi lại nghĩ như vậy chứ? Nhất định là tối qua tôi uống say, em lại không tìm được người giúp việc trong nhà tôi, nên đã dìu tôi về phòng dành cho khách. Ai ngờ tôi nằm mơ sống chết túm lấy em không buông, em không giãy ra được, chỉ có thể ngủ cùng với tôi, đúng không?”Khóe miệng Lâm Dư Hi giật giật, đáp đúng rồi, vẫn không đúng, cũng không ổn “Tóm lại, anh đừng hiểu lầm.”Chu Tử Chính đặt thức ăn sáng lên bàn đảo ở giữa bếp “Giữa chúng ta còn có gì để hiểu lầm nữa chứ. Đều là họa do rượu gây ra thôi. Nào, đến đây ăn sáng đi!”Lâm Dư Hi ngồi vào bàn đảo, lấy túi xách để lại ở trong bếp, lấy di động ra. Quả nhiên tối qua ba gọi đến mấy cuộc điện thoại. Cô lập tức gọi lại “Ba, tối qua có chút việc, nên ngủ lại ở nhà Tiểu Ngải. Ừm, không sao ạ, chút nữa con sẽ về.”Chu Tử Chính mỉm cười nhìn cô “Tiểu Ngải?”Điều duy nhất mà Lâm Dư Hi muốn làm chính là chuồn khỏi chỗ này sớm một chút “9 giờ rưỡi tôi có bệnh nhân.”“Kịp mà! Ăn sáng xong tôi đưa cô về.” Chu Tử Chính để sandwich ở trước mặt cô, “Bình thường em đều ăn bữa sáng kiểu Trung hả?”“Ừ!” Lâm Dư Hi cắn từng miếng sandwich lớn.“Được, lần sau tôi sẽ nấu cháo.”Lần sau, ý gì thế? Đột nhiên Lâm Dư Hi có chút mắc nghẹn, vội uống một hớp nước, cứng rắn nuốt miếng bánh nghẹn ở cổ họng xuống.“Ding” điện thoại hiện lên tin nhắn của Trình Tuyền Đầu Hứa Nặc không bị tụ máu, nhưng vì não bị chấn động, nên sẽ ở lại bệnh viện quan sát hai Dư Hi nhìn Chu Tử Chính “Vừa nhận được tin nhắn của Trình Tuyền nói đầu Hứa Nặc không bị tụ máu, nhưng phải ở lại bệnh viện quan sát.”Nét mặt của Chu Tử Chính chợt lạnh xuống “Muốn cậu ta chết à? Không dễ vậy đâu. Trước kia cậu ta chạy sang Nam Phi bảo vệ động vật hoang dã, bị kẻ săn trộm bắn vào ngực trái, chỉ thiếu 2 milimet nữa thôi là viên đạn trúng tim rồi. Năm đó tôi với cậu ta giả làm cảnh sát truy quét mại dâm ở Mỹ, chính là vì cậu ta muốn cứu một cô gái bị ép đi bán dâm đó. Cậu ta có một trái tim của thượng đế, nên mạng dai lắm.”Lâm Dư Hi bắt đầu hiểu được, tại sao Trình Tuyền nói Hứa Nặc giống biển cả rồi.“Muốn đi thăm anh ta không?”Chu Tử Chính ăn một muỗng yến mạch “Em thân với cậu ta lắm à?”“…… Không có!”“Vậy cần thiết sao?”“Cần! Vì bệnh của anh. Còn nhớ bức ảnh đầu tiên mà anh chụp không, tình yêu tình dục trong mắt anh là một đóa hoa bị giẫm nát, đó là vì anh đã bắt gặp được. Khúc mắc của anh ở đâu, thì phải gỡ ra ở chỗ của Chu Tử Chính dừng lại. Anh đã từng thử mở AV ra xem, nhưng trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng lúc đó. Anh không khống chế được ném điều khiển trong tay đi, đập vỡ màn hình ti vi.“Em đi với tôi, thì tôi đi.” “Được!”Chu Tử Chính liếc cô một cái, trong ánh mắt nổi lên nét cười nhè nhẹ “Chẳng phải 9 giờ rưỡi em có bệnh nhân à?”“Ặc, ba tôi có thể khám được.”Lúc Chu Tử Chính và Lâm Dư Hi đi vào phòng bệnh của Hứa Nặc, Trình Tuyền đang đút cháo cho anh ta. Mặt của Hứa Nặc sưng to lên, màu sắc rực rỡ. Cô ấy dịu dàng vỗ về vẻ nhếch nhác của anh ta. Chu Tử Chính vốn nghĩ rằng mình sẽ ghen tỵ, chỉ là, ngoài dự đoán, không hề hai người đi vào, mắt Hứa Nặc sáng lên “Tao chưa chết, mày thất vọng lắm phải không?”“Mày vẫn chưa xứng được chết dưới nắm đấm của tao.”Hứa Nặc cười nhạt “Vậy xứng cho mày luyện đấm chứ?”Chu Tử Chính lạnh nhạt “Trúng ba đấm đã gục, mày cũng xứng à?”“Làm lại một lần nữa, tao bảo đảm ba đấm không gục.”Chu Tử Chính hừ lạnh một tiếng “Còn chưa khỏe lại đã muốn tìm chết nữa!”“Một tháng sau, tao sẽ đến đạp quán một lần nữa.”Hai người nhìn nhau, ánh mắt nóng rực, nhưng không phải giận cũng không phải hận. Chu Tử Chính nhìn Lâm Dư Hi “Đi thôi!”Lâm Dư Hi khẽ gật đầu với Trình Tuyền và Hứa Nặc, đi ra theo Chu Tử Tuyền cẩn thận xoa nhẹ vết sưng trên mặt Hứa Nặc, trong ánh mắt đầy đau lòng “Ít nhất anh ấy đã đến thăm anh rồi.”Hứa Nặc mỉm cười “Nhắn tin cho Lâm Dư Hi đi, nói cám ơn cô ấy!”Trình Tuyền hiểu ý gật đầu “Em có linh cảm bệnh của Vince sẽ mau khỏi thôi.”Nét cười bên khóe mắt Hứa Nặc càng sâu hơn “Phải đó, ánh mắt cậu ấy nhìn anh, đã khác rồi.”-Lên xe, Lâm Dư Hi hỏi “Gặp anh ta rồi, có cảm giác gì?”Chu Tử Chính im lặng rất lâu “Vết thương của cậu ta nặng hơn tôi nghĩ. Có thể, lúc đó tôi tức điên lên rồi, ra tay nặng quá.”“Anh ta cam tâm tình nguyện nhận cú đấm của anh mà.”“Nhưng đỡ hơn cái lần tôi đập cậu ta vào 5 năm trước nhiều rồi. Lần đó, nếu không phải cậu Trạch sống chết kéo tôi lại, có thể tôi đã đánh chết cậu ta đấy.”“Sẽ đánh với anh ta nữa chứ?”Chu Tử Chính nhìn cô, cong môi lên “Chẳng phải nên hỏi em sao? Khi nào em báo tin cho cậu ta, thì khi đó tôi lại đập cậu ta tiếp.”Lâm Dư Hi lúng túng ho một tiếng “Tôi sẽ không làm vậy nữa đâu. Sau này, do anh tự quyết định.”Chu Tử Chính nhìn đằng trước, ánh nắng rọi vào mặt “Tôi quyết định, nghe theo em!”
"Tôi có thai rồi." "Con ai?" "Con anh." "Cô chắc chứ?" Trong một quán cà phê kiểu Italy, một cô gái trẻ khoảng độ hai mươi, gương mặt xinh đẹp, đưa tay xoa xoa chiếc bụng bầu đã lấp ló sau lớp áo, phía đối diện là người đàn ông ăn mặc tây trang chỉnh chu gọn gàng, khuôn mặt anh ta phải nói vô cùng anh tuấn, đôi hàng lông mày vừa đen vừa rậm, sống mũi cao cao thanh tú. Ngũ quan hài hòa như tượng tạc, cùng với làn da rám nắng khỏe khoắn càng tôn thêm vẻ nam tính hệt như soái ca trong truyện ngôn tình. Phải nói là phân nửa ánh mắt của số phụ nữ ở đó đều đang dính chặt về phía anh ta. Người đàn ông ngồi vắt chéo chân trên ghế, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không, cầm lấy tách cà phê trên bàn nhấp lấy một ngụm lớn, ánh mắt lạnh lùng, trái tim sắt đá, anh lạnh nhạt lặp lại câu hỏi một lần nữa. "Cô có biết mình đang nói gì không vậy cô gái?" "Tôi chắc chắn, tôi còn có cả giấy siêu âm nữa đây này. Anh mau chịu trách nhiệm đi chứ." Người phụ nữ lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy siêu âm đập lên bàn, thai nhi đã được tám tuần tuổi, đang phát triển rất khỏe mạnh, người đàn ông lạnh nhạt vẫn không thèm liếc mắt nhìn lấy một lần, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, yết hầu theo nhịp thở lên xuống trông vô cùng quyến rũ mê người. "Làm sao cô chắc chắn được đó là con tôi." "Không con anh thì con ai?" Người phụ nữ vẫn khẳng định chắc nịch, trước khi tới đây, cô cũng đoán được người đàn ông này tuyệt đối sẽ không thừa nhận đứa bé trong bụng cô. Phải rồi, cô còn biết hy vọng gì nữa. "Cô có biết hậu quả của việc lừa gạt tôi là gì không?" Nghe thấy lời đe dọa từ miệng Nam Cung Liệt, người phụ nữ bất giác có chút sợ sệt, mồ hôi rịn đầy trán, cô ta nhìn Nam Cung Liệt như ma quỷ, cô cũng có nghe qua về người đàn ông này rồi, nhưng cô ta đã không còn đường lui nữa rồi, đã đâm lao thì phải theo lao, hai bàn tay đan chặt vào nhau, lắp bắp nói. "Em... em... " "Ăn bậy thì được chứ đừng nên nói bậy. Nếu đã không biết là của ai thì hay là cô phá nó đi." Chát. Một cú tát như trời giáng vả thẳng vào mặt anh. Lực đánh không nhanh không chậm chỉ là anh chưa kịp phản ứng thì đã in hằn bạt tai của người ta rồi. Ủa gì vậy? Ai đây? Tự nhiên đang yên đang lành lao đến tát anh như thật vậy. Ai cũng ngơ ngác, mọi ánh nhìn trong tiệm cà phê lúc này đổ dồn vào ba người, một nam hai nữ. Quả nhiên là người có tiền không thiếu chuyện kích thích. "Đồ tra nam!" "Anh có còn là con người nữa không đấy? Sao có thể mở miệng ra mà nói những lời độc ác như vậy đối với một người phụ nữ đang mang thai kia chứ?" Bình thường Tần Nhiễm ghét nhất là loại đàn ông ỷ mình có vẻ ngoài bảnh bao một tí liền trơ trẽn đi trêu hoa ghẹo nguyệt, ăn ốc không chịu đổ vỏ, đẹp trai thì có gì mà ghê gớm chứ? Lúc nhìn con gái người ta có cần thiết phải đẹp trai như vậy không? Thu hút ong bướm, làm tan nát cõi lòng biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ, như vậy thật là đáng ghét quá đi mà. Tần Nhiễm tiện tay lại tặng anh thêm một cú tạt nước vào thẳng khuôn mặt đẹp trai của anh. Đây là người phụ nữ thứ ba mươi trong tháng này tới đòi anh chịu trách nhiệm rồi đấy. Trách sao được, anh là Nam Cung Liệt, cháu trai út nhà họ Nam Cung, người thừa kế duy nhất của tập đoàn lớn nhất nhì ở thành phố Bắc Thành này. Người ở đây ai lại không biết anh, cậu út nhà họ Nam Cung nổi tiếng hào hoa, khiến cả nam lẫn nữ đều say mê trong lòng, bây giờ chắc hẳn là hậu quả tìm đến cửa. Nhưng mà đây là lần đầu tiên ăn tát của một người phụ nữ lạ mặt như thế này đấy. Đúng là đau thật! "Thiếu gia cậu có sao không?" Thuộc hạ thấy anh bị đánh cũng vội chạy tới mà căn ngăn nhưng cô gái kia căn bản không có nói lý lẽ đã dẫn người phụ nữ có bầu kia chạy trối. Nhìn như thế mà chạy cũng nhanh phết đấy. Để anh tóm được thì có mà tiêu đời. Nhịn. Mày nhất định phải nhịn đi Nam Cung Liệt. Mày mà chấp nhất với phụ nữ là hèn hạ. Anh xoa xoa gương mặt bị đánh đau, khẽ khàng mà nhếch mép cười gượng. "Không sao, cũng không phải là lần đầu bị ăn tát. Chỉ là cô gái kia tuổi trẻ thật chưa trải sự đời, thật khiến cho người ta có cảm giác hứng thú." "Thiếu gia, cậu vừa phá vỡ kỷ lục ăn ba mươi mốt cái tát trong tháng này rồi đó ạ." "Bộ tự hào lắm hay gì mà cứ đem khoe mãi thế. Còn không biết đường đem quần áo mới tới cho tôi thay à?" Khóe môi anh giật giật, quần áo ướt sũng, đây là lần đầu tiên có người dám tạt nước thẳng vào mặt anh đấy, thù này anh nhất định phải ghim. Cô gái, chúc mừng em đã thành công chọc giận tôi rồi đấy! "Gần đây không thiếu phụ nữ đến tìm Ngài lừa tiền. Thiếu gia cũng không cần nhất thiết phải để tâm đâu ạ, để tôi chuẩn bị một bộ đồ mới cho cậu thay." Tần Nhiễm kéo tay người phụ nữ chạy một quãng xa, thấy không có người đuổi theo thì mới chịu dừng lại. Đúng là mệt chết cô rồi! "Này cô, người đàn ông đó không phải hạng tốt đẹp gì. May mà chúng ta chạy nhanh đấy không thì cô và đứa bé sẽ gặp nguy hiểm mất. Ở đây tôi có một ít tiền cô cầm lấy mà lo cho tương lai sau này." "Đồ điên! Ai cần mấy đồng tiền lẻ của cô? Bớt lo chuyện bao đồng đi nha." Cô rõ ràng là đang giúp người phụ nữ này đòi lại chút tôn nghiêm thôi mà, nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn không như cô dự liệu. Người phụ nữ kia chỉ là đang ăn vạ, cố ý muốn leo lên làm thiếu phu nhân họ nhà Nam Cung, hoặc chí ít cũng moi được một chút tiền để nửa đời sau không phải lo nghĩ, hoàn toàn không phải kẻ tốt đẹp gì cả. Thấy cô làm hỏng chuyện tốt của ả nên giở bộ mặt thật quay sang chửi bới cho hả giận rồi cũng bỏ đi. Thật không hiểu lý lẽ mà. Tần Nhiễm vén ống tay áo lên nhìn đồng hồ trên tay, cô sắp trễ giờ vào làm rồi. Vội vàng cởi chiếc giày cao gót ở chân, vẫy tay bắt lấy một chiếc taxi trên đường mà leo lên chạy thục mạng. ... Mười hai giờ trưa, một chiếc xe Bentley màu bạc dừng lại trước cửa một bệnh viện nhỏ, nhìn có vẻ khá cũ kĩ. Chiếc xe xa hoa đậu ngay đó nổi bần bật, tổng quan nhìn vào trông lại không xứng tầm một chút nào. "Thiếu gia, theo địa chỉ thì hình như là chỗ này, nhưng mà hình như có vẻ…" "Không sao, nếu đã là bố tôi sắp xếp thì chắc là chỗ này rồi. Chúng ta mau vào thôi." Người đàn ông bước ra mở cửa xe cho người đàn ông mặc tây trang dáng người cao lớn phía sau, tay đút vào túi quần bước xuống, ung dung mà bước vào trong thang máy. "Tại sao phải đến bệnh viện chứ?" "Lão gia sợ cậu có suy nghĩ lệch lạc nên bảo tôi đưa cậu đến đây khám thử." Trợ lý nhìn sắc mặt anh e dè nói. "Thế thì phải đưa đến khoa thần kinh chứ? Đây là khoa phụ nam mà." "Lão gia nói não của cậu có thể không cần chữa gấp nhưng mà sợ phần dưới của cậu đã lâu không xài để lâu sợ bị đóng mạng nhện, không tốt cho việc sinh con sau này nên kêu chúng tôi đưa cậu đến khoa nam khám "chỗ đó" xem còn xài được không chứ lão gia, phu nhân, ông nội nhà cậu nôn cậu lấy vợ dữ lắm rồi."
em chay khong thoat khoi tay anh dau