Anh, đã đồng ý lời tỏ tình ấy Rồi, những ngày sau đó, anh liên tục hỏi em làm gì, đi với ai. Em thật sự không biết trả lời sao. Nhân Mã là vậy hả anh? Xử Nữ em, yêu tự do lắm! Và, em chia tay anh sau 1 tuần. Em không thích sự quan tâm quá liều từ anh. Em xin lỗi. Author: SuYa Frefix: Twoshot Category: có thể là Sad, có thể là Pink, tùy reader cảm nhận Rating: K Casting:Young Min, Min Woo, Kwang Min, Dong Hyun Pairings: YoungWoo/ KwangWoo Disclaimer: Họ không thuộc về Au. Status: Complete. Summary: Nếu trong tình yêu có sự lựa chọn, thì em cũng sẽ chọn anh ấy…Còn anh, em sẽ yêu anh, ở một cuộc đời Em hy vọng anh có thể cảm nhận được tình yêu của em khi anh ngủ đêm nay. Chúc anh yêu ngủ ngon. Ngủ ngon và em hy vọng rằng em sẽ là điều đầu tiên trong tâm trí anh khi anh thức dậy. Những giấc mơ ngọt ngào cho một đêm êm đềm và em ước anh ở đây ôm em thật chặt. Anh k biết có yêu em không nữa. - Anh thứ 2 lí lịch ổn, lúc đầu nch rất dễ thương hoà nhã, sau một thời gian "em ơi mình hẹn khuya khuya nha, a qua đón đi tới mấy giờ đêm về cũng được, xong về phòng e luôn hơ, anh ngủ một mình sợ ma buồn lắm nè". Thế anh có nhớ là đã gặp em ở đâu không hả. - Anh bây giờ thì nhớ chứ. Lần ấy làng mình có hội nên cả anh và em đều phải ra đình. Hôm ấy anh gặp em mà. Em còn đánh rơi mấy thứ. Và anh cúi xuống nhặt hộ nữa chứ. Anh hài lòng ra mặt vì hắn đã nói đúng được từng tình tiết của cuộc gặp gỡ của cả hai. 4hO4YH. Contents1 Giới thiệu Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh?2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Con gái khi yêu thường hay mù quáng tin và tình yêu nếu mình thật lòng yêu người khác sẽ yêu lại mình. Nhưng liệu điều đó có xảy ra với nữ chính hay không? Nữ chính là Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công tác. Chịu đựng nhịn nhục quá giới hạn. Cuối cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi anh. Nhưng liệu cô có thành công không? Danh sách chương Chương 1 Mở đầu của đau khổ Chương 2 Nước mắt rơi Chương 3 Anh trở về Chương 4 Không tin tưởng Chương 5 Anh tát cô Chương 6 Bỏ đi Chương 7 Bắt về trói lại Chương 8 Lạnh nhạt Chương 9 Bỏ đói Chương 10 Anh trút giận Chương 11 Cô sợ anh Chương 12 Ngã cầu thang Chương 13 Anh trông chừng cô Chương 14 Anh bị bệnh Chương 15 Quan tâm sao? Chương 16 Con thích cô ta sao? Chương 17 Anh có chút rung động Chương 18 Biết được sự thật Chương 19 Nhà riêng Chương 20 Muốn quên quá khứ. Bắt đầu lại từ đầu Chương 21 Khánh Hào đi học. Cô đi làm lại Chương 22 Bàn ra tán vào Chương 23 Gặp lại hắn Chương 24 Ông bà nội chấp nhận dì có được không? Chương 25 Dự tiệc Chương 26 Anh đâu rồi. Mau giúp em Chương 27 Anh có thể tàn nhẫn nhưng tại sao không cho em tàn nhẫn? Chương 28 Về Phương gia Chương 29 Xảy ra tai nạn Chương 30 Cho cơ hội Chương 31 Anh muốn cô Chương 32 Gia đình hạnh phúc Trọn bộ Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu tổng giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống với danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công tác. Chịu đựng nhịn nhục quá hạn. Cuối cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi anh. Nhưng liệu cô có thành công? Truyện này do virgomeoconnho cho phép Viet Writer đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của Viet Writer Anh dỗ cô nín xong. Cả hai cùng ăn bữa trưa với nhau. " Khánh Huy, anh ăn cái này đi "Cô gắp thức ăn từ phần ăn của mình bỏ qua cho anh. " Cô ăn đi. Bị thương cũng cần phải bồi bổ "Anh cau mày không vui nhìn cô. Đã gầy yếu mà cứ thích bỏ thức ăn ngon cho anh không chịu ăn. Cầm đũa gắp lên muốn trả lại." Anh nặng hơn, ăn nhiều vào "Chặn ngay đôi đũa của anh. Cô mỉm cười dịu dàng bắt anh nghe theo." Được, nhưng cô cũng phải ăn hết đừng bỏ mứa "" Em biết rồi "Anh và cô yên lặng ăn bữa cơm trưa. Ăn xong, cô và anh lại nằm lại trên giường bệnh. Hai người quay mặt nhìn nhau." Ngọc Hoài, lúc tôi ngủ cô đã nói là cho tôi cơ hội phải không? "" Ừm...bởi vậy anh phải tốt với em. Đừng tàn nhẫn mắng em như trước. Sẽ đau lòng lắm "Cô không có chối, nhanh chóng nói là đúng. Anh gật đầu đáp lại." Tôi hứa sẽ tốt với cô. Được rồi, chúng ta ngủ trưa đi "Thế là cả hai chìm vào giấc ngủ trưa, trên môi ai cũng đều vẽ nên nụ cười hạnh phúc.~~~~~~~~~~~~Tới chiều, phòng bệnh của cô và anh đã đông nghịt người. Khánh Hào theo ba mẹ anh tới thăm cả hai. Nhóc rất lo lắng mà ôm cô khóc một hồi rồi lại ôm anh khóc dỗ dữ lắm mới chịu nín. Mà còn có người trong công ty hay tin tới thăm nữa. Bọn họ nhìn cô hầu như hết chán ghét, khinh bỉ. Chỉ có vẻ mặt vui vẻ niềm nở cầu chúc." Tổng giám đốc và thư kí Ngọc Hoài mau chóng bình phục mà đi làm lại nha! "Bọn họ ngồi luyên thuyên với cô một lúc lâu mới chịu đứng dậy ra về. Khánh Hào cũng bị ba mẹ anh bắt về nhà mặc kệ sự giãy dụa muốn ở lại bệnh viện. Một mực cưỡng ép mang ra xe chở chốc căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Anh và cô lại mở phần ăn do quản gia đem tới mà dùng bữa. " Ngọc Hoài, cô có muốn tổ chức lại hôn lễ không? "" Không cần đâu. Em chỉ cần bên cạnh anh là đủ rồi. Trước đây em cũng nghĩ mình thật sự thiệt thòi vì không có tổ chức lễ cưới như người ta. Nhưng giờ nghĩ kĩ lại tổ chức tốn kém lắm. Nếu tổ chức lại, ba mẹ em sẽ nghi ngờ. Họ mà kêu em nói rõ là thôi xong luôn. Em không muốn họ buồn do em nói dối đâu"" Ừm....khi chúng ta gần xuất viện. Tôi cho người đón ba mẹ em lên đây ở chơi vài ngày "Anh thấy cô buồn cũng không muốn đòi tổ chức hôn lễ nữa mà chuyển qua chuyện khác để nói." Sẽ được chứ? Ba mẹ anh sẽ không trách em mới vừa được chấp nhận mà được đằng chân lấn đằng đầu, không hỏi qua họ có đồng ý hay không? "Cô ăn xong uống nước, đưa ánh mắt lo lắng hỏi anh. Cô tuy ngoài mặt với ba mẹ anh là thân thiết nhưng thật ra trong lòng vẫn còn ám ảnh dáng vẻ dữ dằn của họ trước đây. " Không sao. Tôi xin phép là được "Anh lên tiếng trấn an cô. Cả hai ăn no cũng không thể nằm một chỗ hoài được. Cùng nhau ra khuôn viên của bệnh viện ngồi hóng mát.~~~~~~~~~~~~~~~Một tháng sau cả hai tình cảm đã tiến triển và hôm nay cũng là ngày xuất viện. Ngồi trên xe chừng 15 phút, đã về tới Phương gia. Vừa đặt chân vào nhà. Trông thấy ba mẹ mình ở đó, cô xúc động trào dâng chạy lại ôm họ." Ba mẹ, con nhớ hai người lắm! "" Con gái ngoan, ba mẹ cũng nhớ con "Ba mẹ cô ôm cô thật chặt như sợ buông tay ra họ sẽ vụt mất cô vậy. Thấy cô bị ôm quá chặt, anh bước lại." Con chào ba mẹ "Lúc này họ mới buông cô ra, quay sang anh quan sát từ đầu tới chân. " Con là chồng của con bé? "" Vâng ạ. Con là Khánh Huy "Đây là lần đầu tiên anh và ba mẹ cô gặp nhau. Tránh không được có chút căng thẳng." Ba mẹ, anh ấy rất tốt. Hai người đừng nhìn anh ấy nữa "Cô lên tiếng giải vây cho anh. " Bà ngoại, ông ngoại, hai người ra xích đu với con đi "Khánh Hào từ đâu chạy ùa lại, kéo tay ba mẹ cô ra sân. Nghe nhóc gọi họ là ông bà ngoại, cô thật sự vui. Họ biết nhóc là con riêng của anh cũng không có mắng cô tại sao còn lấy thông cảm cho cô. Vì họ nghĩ con gái họ yêu đâu thì gả đó, có nghèo khổ sang giàu cũng là số phận của nó. " Hai đứa lên phòng nghỉ ngơi đi "Mẹ anh lên tiếng, cô và anh gật đầu rồi bước lên lầu về phòng dành cho khách mà cả hai từng ngủ. Vừa về phòng, anh làm như tốt bụng lắm, tay vỗ vỗ mặt nệm êm ấm, mở miệng kêu cô. " Ngọc Hoài, lại đây nằm xuống. Tôi mát xa cho "Cô tưởng anh nói thật, cười cười chạy lại giường nằm úp xuống. Tay anh bắt đầu bóp bóp vai cô, lúc đầu là đàng hoàng lắm nhưng lát sau tự dưng hôn cô từ sau gáy. Chợt rùng mình, tai cô đỏ bừng lên. Nhỏ giọng hỏi." Anh đang làm gì vậy? "" Hôn đó "Anh thản nhiên trả lời. Tình cảm đã tiến triển thì ngại làm gì mà không chịu không nói gì nữa, lật người nằm ngửa, ánh mắt chăm chú quan sát gương mặt đẹp trai của anh. " Sao vậy? "" Chỉ muốn ngắm anh "Cô cười, nụ cười vui vẻ khi cạnh anh. Nói thật chứ bản thân cô cũng mắng mình nhiều lần vì không kiên quyết lắm trong chuyện tình cảm. Rất dễ dàng bị lay động đến trái tim do một nguyên nhân nghiêm trọng nào đó đến với thấy anh bất động suốt mấy tiếng vì thuốc gây mê chưa thể tỉnh thì tâm trạng luôn trong tình trạng thấp thỏm lo âu. Sợ mất anh, sợ anh bị chấn thương nặng lúc tỉnh dậy lại không còn nhận ra đến, đôi mắt xinh đẹp liền nhanh chóng phủ lên tầng sương mỏng. Môi mím chặt ngăn cho bản thân không phát ra tiếng nấc nghẹn ngào." Đừng có khóc "Anh ngồi dựa lưng vào thành giường, nâng đầu cô đặt lên đùi mình. Nhẹ nhàng vuốt tóc dỗ dành. " Khánh Huy, em muốn như lời nói đó tàn nhẫn với anh một lần nhưng không làm được. Em thật sự không cách nào loại bỏ anh khỏi trái tim mình. Tình cảm dành cho anh có lẽ không còn nhiều như trước. Nhưng hình bóng anh cứ mãi ở trong tim em muốn xóa bỏ e là không thể "Cô nói, bàn tay nắm tay anh đang vuốt tóc mình không buông. Cái nắm đó rất chặt, móng tay dài nhọn còn đâm vào mu bàn tay làm anh có chút cau mày. " Đừng nhớ đến nữa. Ngoan, ngủ một chút đi " Dường như khóc đã thấm mệt nên nghe anh nói, cô lim dim thiếp đi trong sự yên bình. Khóe mi còn cô đọng lại giọt nước mắt. Tay vẫn nắm tay anh, giống như sợ buông thì anh sẽ chạy mất. " Đồ ngốc, nặng tình như vậy hỏi sao không đau không buông được. Nhưng cũng nhờ đó mà cơ hội đã đến với anh "Khẽ nhếch môi cười, cúi xuống hôn lên trán cô một cái. Tay hơi đau cũng không nỡ rút lại vì sợ cô sẽ tỉnh giấc lập tức. Giữa trưa cô ra vườn tìm Khánh Hào vào dùng bữa, phát hiện nhóc đang trèo cây, bên cạnh lại không có một rằng cái cây nhóc đang leo tương đối thấp nhưng ngã xuống cũng có thể bị trầy xước hoặc bông gân chân." Áaaaa"Trợt nhóc trượt chân, hoảng sợ hét lên. Cả người nhóc tự do rơi xuống. Cô chạy lại làm đệm đỡ cho nhóc." Phịch "Khánh Hào nhóc nằm đè trên người cô. Hoảng sợ mà khóc. Cô đau đến nghiến răng, thể chất vốn yếu ớt mà như thế này tránh không khỏi lưng cô bị đau. Có khi còn nghe thanh âm răng rắc như tiếng xương vỡ vẫn chưa hề trèo xuống, cứ khóc rống lên. Mẹ anh chạy từ trong nhà ra, thấy cảnh này, tức giận bừng đến ôm nhóc Khánh Hào vào lòng. Mẹ anh dùng chân đạp vào người cô mà mắng." Cô làm gì cháu tôi mà nó khóc như vậy? "Cô yếu ớt không chút sức lực phản kháng, chỉ mấp máy môi nói vài từ." Khánh Hào té, con chạy lại đỡ "" Đừng biện minh, cháu tôi mà bị gì, tôi đánh chết cô "Dứt lời, mẹ anh đá mạnh một cái vào eo đau đến nhíu chặt mày, gắng gượng ngồi dậy. Khắp người đều đau âm ỉ, gắng gượng lê lếch từng bước chân vào nhà.~~~~~~~~" Tiểu thiếu gia không sao. Chỉ là hoảng sợ mà khóc "Một vị bác sĩ trẻ đẹp đang kiểm tra cơ thể cho Khánh Hào. Nhóc thấy cô vào, cầm chiếc xe đồ chơi trên tay ném vào đầu không kịp, đầu cô bị sưng lên." Dì cút đi, dì đừng lại gần tôi. Dì rất xui xẻ, cút đi "Nhóc giãy nãy oang oang cái miệng. Còn nước mắt ngắn nước mắt dài, nhào vào lòng ba anh mà khóc lớn." Cô còn không mau cút vào trong "Ba anh phẫn nộ trừng mắt quát. Cô im lặng khom lưng cúi đầu bỏ lên đến phòng, cô ngồi bó gối dưới sàn nhà. Cả người tiều tuỵ ốm yếu, đôi vai run rẩy liên hồi. Nhìn cô thật mỏng manh, gió có thể thổi bay cô đi bất cứ lúc lại nghĩ đến ba mẹ mình. Họ gần đây có sống tốt không, từ khi quyết định lấy anh, cô chưa một lần về thăm nhớ họ mắt lại rơi ra. Thật không thể kìm nén cảm xúc của bản thân ngay lúc này. Rất uất ức, rất đau lòng.~~~~~~~~Ngày ngày trôi qua đều là cảnh hành hạ, đánh đập của ba mẹ anh đối với cô. Khắp người cô không chỗ nào mà không có vết thương, vết cũ vết mới chồng chéo lên nhau trông rất ghê người tiều tuỵ ngày một trông thấy. Gương mặt hốc hác có thể thấy mắt cô rất sâu, đôi môi khô khốc, tóc tai thì rũ áo cô mặc đều cũ kĩ, nhàu nát. Cô chẳng khác nào là một người ăn xin ngoài chợ." Khụ....khụ...khụ "Cô vừa lau chùi nhà cửa vừa ho không ngừng. Đưa tay che miệng, cô không muốn họ phát hiện. Vì cô có ho hay sốt, bọn họ đều cho là cô tìm cớ trốn việc. Nhất định đem cô ra dạy dỗ một hôm nay chính là ngày anh về. Cô không muốn để anh trách mình điều gì." Kít "Tiếng xe vang lên, cô bỏ việc đang làm dở chạy ra mở lái xe vào, sau đó xách vali đưa cho cô. Đưa tay cầm lấy nhưng nó quá nhăn mày, cô rặn ra một nụ cười nhã nhặn như mừng anh trở sát cô một lúc, anh cũng chẳng nói gì, đi thẳng vào mẹ anh cùng Khánh Hào ngồi trên sofa trong phòng khách xem thấy anh về liền chạy lại ôm lấy chân anh. Anh cúi người đem nhóc bồng lên tay, hôn một cái ngay má nhóc làm nhóc cười tít mắt." Baba về có quà cho con không? "" Có "Anh ôn nhu nói với nhóc rồi thả nhóc xuống đất nói." Con ở đây chơi với ông bà nội. Baba lên phòng tắm rửa rồi chơi cùng con "" Vâng "Khánh Hào bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời liền quay lại ngồi trên sofa." Khánh Huy, ngày mai ba mẹ phải sang nước ngoài. Con đã về thì lo chăm sóc cho Khánh Hào đừng lo làm việc mà bỏ bê nó "Ba anh ôn tồn lên tiếng. Anh chỉ gật đầu rồi hướng đến bậc thang bước lên. Cô khệ nệ xách vali theo sau đến phòng, anh lấy một bộ quần áo mới đi vào phòng tắm. Cô giúp anh thu xếp quần áo móc vào tủ." Khụ...khụ...khụ "Cô lại ho, lục trong hộc tủ một vỉ thuốc ho, ngắt một viên cho vào miệng, nuốt xuống." Cạch "Cánh cửa phòng tắm mở ra, anh trên người quần áo chỉnh tề, tóc còn vương vài giọt vội vàng dẹp vỉ thuốc vào. Nhẹ nhàng hỏi anh." Anh có muốn ăn chút gì không? Em xuống bếp nấu cho anh "" Không cần "Anh lạnh nhạt nói, lướt qua cô. Lấy ba hộp quà được cô đặt trên giường, anh mở cửa bỏ ra khỏi thói quen cô lại nhìn theo bóng lưng vào phòng tắm, đem bộ quần áo anh vừa thay ra, bỏ vào máy giặt, giặt lúc chờ đợi, cô quay đầu nhìn mình trong gương, chợt cười khổ. Lúc trước tràn đầy sức sống bao nhiêu thì bây giờ lại hốc hác mất sức sống bấy nước vỗ vào mặt cho tươi tỉnh lên. Cô nở nụ cười nhẹ, lấy quần áo vừa giặt xong bỏ vào thau, bước ra khỏi phòng phòng lên sân thượng phơi đồ. Từ ngày hôm đó trở đi. Anh mãi bận việc ở công ty không có trở về nhà. Cô thì cứ ngồi chong ngóc mà than thân trách cho phận đời bạc bẽo đắng lưng vào tường suốt cả ngày làm sống lưng ê ẩm không thôi. Chống tay vất vả mới đứng lên được sợi xích xích chặt mấy ngày không tháo ra đến mức cô sắp không còn cảm giác rồi. Vươn vai ưỡn ẹo thư giãn gân cốt, cặp mắt trong sáng hướng ra cửa sổ ngắm nhìn cái ánh nắng nhàn nhạt của buổi sớm mà âm thầm thở âm thanh như tiếng chuông điện thoại vang lên. Cố nhíu mày nhìn quanh quất trong người tìm mắt dừng lại chiếc điện thoại của cô bị anh tịch thu giờ nằm chễm chệ dưới sàn nhà mà còn dưới phía tủ quần áo cách cô mười bước đi lại nhưng sợi xích sắt không đủ dài, cứ ghịch ghịch cái bội nằm trườn ra, với tay nhăn mặt cố mò mẫm bên dưới chụp lấy điện điện thoại vốn màu hồng mà bám thêm lớp bụi nhìn không thể tả tay phủi phủi, cô nhìn trên màn hình. " Mẹ "Gương mặt vì người gọi đến là mẹ mà nhịn không được cười vui nút nhận, áp lên tai nghe." Alo, mẹ gọi con có gì không? "" Mẹ chỉ muốn hỏi tại sao lâu rồi con chưa về quê thăm gia đình. Bộ trên thành phố vợ chồng con còn nhiều việc chưa giải quyết sao? "Nghe lời mẹ nói, cảm xúc từ đâu ùa về, sóng mũi cay cay, cô thấp giọng." Vâng ạ, dạo này nhiều việc quá. Mà ba mẹ vẫn khoẻ chứ. Bệnh đau nhức xương khớp của mẹ có đỡ hơn không? "" Ba mẹ vẫn khoẻ. Chỉ có trái gió trở trời, mẹ mới bị đau xương khớp "Giọng mẹ cô chùng xuống, chắc hẳn là đang rất biết mẹ đang buồn rất nhiều chuyện và lo lắng cho cô sống bên nhà chồng có tốt không?Có bị khi dễ, ức hiếp không?Lúc trước, đám cưới không có tổ chức nên cô dối mẹ không cần lên thành phố. Với lại ngay lúc đó ba cô bất cẩn bị té, mẹ cô bất đắc dĩ mới đồng ý ở không là vẫn một mực lên cho bằng được. Vì hạnh phúc của con gái, người làm cha làm mẹ sao có thể không tới." À mẹ, con có việc gấp. Con cúp trước nha "" Con..."Mẹ cô chưa kịp hỏi thêm câu gì. Cô đã vội ngắt máy, ôm chặt chiếc điện thoại trong lồng ngực, lặng lẽ mà rơi nước mắt, thì thào nói." Mẹ, con xin lỗi "~~~~~~~~~~~~Ở công ty, anh ngồi ở bàn làm việc, chân vắt chéo, ngã lưng vào ghế, đọc một số văn thư kí không cần gõ cửa, ngang nhiên đem theo tách cà phê vừa pha đặt lên bàn." Giám đốc uống cà phê ạ "Cái giọng kẻo dẹo đó khiến anh chau mày, gập văn kiện đang đọc dở, đập mạnh lên bàn." Phép tắc cô đi đâu rồi? "Cô thư kí vẻ mặt bơ bơ, cười e thẹn, ưỡn a ưỡn ẹo tới trước mặt anh." Em là thư kí riêng thì cần gì giám đốc nghiêm khắc như vậy? "Gân xanh ẩn hiện nổi hằn trên trán. Mặt anh đanh lại. Một tia sắc lạnh nhắm thẳng vào cô ta. Cầm điện thoại đặt trên bàn, anh lạnh lùng nhấn số gọi bảo vệ, ra lệnh. " Các anh mau lên phòng tôi gấp "Chỉ mới nhận lệnh, hai anh bảo vệ từ phòng trực chạy một mạch lên phòng giám đốc chưa tới 10".Tác phong làm việc rất nhanh nhẹn." Lôi cô ta ra ngoài. Từ đây về sau đừng cho cô ta đặt chân vào công ty dù nửa bước "Hai anh bảo vệ to cao lực lưỡng, tuân mệnh gật đầu. Mỗi người nắm một bên cánh tay cô ta, kéo ra ngoài." Giám đốc, anh đừng đối với em như thế? Còn các người, buông tôi ra mau lên "Mặc dù bị kéo lê đi nhưng cô ta kiên trì dùng hết sức chống trả, không chịu bước, cứ đứng yên một chỗ. Chất giọng the thé thét lên vang vọng cả không gian yên mặt sắc sảo tràn ngập nước, nhìn vào có chút ghê nó nhoè đi lớp phấn trang điểm, còn thêm phần mascara bị chảy xuống, đen xì càng làm cho cô ta chả khác gì một con ma." Mau kéo cô ta đi nhanh chóng. Đừng ầm ĩ chỗ tôi làm việc "Hai bảo vệ sợ anh bực tức. Mạnh mẽ nắm kéo cô ta đi ra ngoài nhanh họ vừa khuất khỏi tầm mắt. Anh đứng dậy lại cạnh cửa sổ, ánh mắt tối đi, mây mù xung quanh đen như sắp nổi tay lên tấm kính, anh rít từng chữ." Khốn kiếp "Thư kí nào làm việc với anh đều cũng không xong. Tất cả đều ngu ngốc, đáng thư kí cũ Thanh Nhã anh vừa tuyển sau khi Ngọc Hoài cô nghỉ việc. Do một phút bất cẩn làm đổ cà phê lên áo anh. Anh tức giận liền đuổi việc không cần lời giải thích hay xin lỗi gì cả. Còn cô Trư Hạ khi nãy, cô ta là người mới tuyển vào. Ỷ là cháu của đối tác đang hợp tác với công ty anh thì cứ bày trò quyến qua trong buổi tiệc chúc mừng, còn lén bỏ thuốc vào ly rượu của mà anh không làm ra chuyện gì với cô ta. Bằng không có mười cái mạng hay cả dòng họ nhà cô ta anh có đem ra trút giận cũng không thể nguôi ngoai.~~~~~~~~~~Mang theo tâm trạng tức giận trở về. Anh đi lên phòng của mình. Đứng trước cửa, anh lấy chìa khoá trong túi quần ra tra vào một tiếng, vặn nắm cửa đi vào bên trong." Ngọc Hoài "

yêu em khó lắm hả anh