Mục Tiêu Của Tôi, Định Mệnh Của Tôi. Mọi thứ điên đảo, thế sự khó lường, trắng đen lẫn lộn, cùng người cạn ly, dây dưa không dứt. Đôi tay anh đầy máu, quyền lực với anh quá dễ dàng đùa bỡn, người người căm ghét, nhưng không thể không khiếp sợ. Cô với anh
Tiến trình dạy học: Bạn đang xem nội dung tài liệu Giáo án thu hoạch kỹ năng sống - Bài 10: Đặt mục tiêu học tập, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên. bài 10: Đặt mục tiêu học tập I. Mục tiêu: Giúp học sinh: - Có thói quen đặt mục tiêu cho mọi
Nhiệm vụ 2: Xác định mục tiêu kiểm thử. Xác định những gì sẽ được kiểm thử ở mức cao (high level) Tốt nhất nên dựa trên yêu cầu; Ngoài ra có thể dựa trên: Quy trình và nghiệp vụ; Nhu cầu của khác hàng; Những chức năng cơ bản; Mục tiêu kiểm thử nên liên quan
Để làm được điều này các nhà hoạch định chiến lược xây dựng chiến lược truyền thông qua các giai đoạn như sau: o Xác định đối tượng truyền thông mục tiêu: ai là người mà chiến dịch truyền thông nhắm đến. o Xây dựng mục tiêu truyền thông của chiến dịch
Mục Tiêu Của Tôi, Định Mệnh Của Tôi Chương 32: Để em được nhìn anh Chương trước Chương tiếp Trên chuyến bay từ thành phố P trở về thành phố T, từ đầu tới cuối, Lăng Họa và Cù Khê Ngưng đều không nói với nhau câu nào. Thậm chí ngay cả chỗ ngồi cũng không gần nhau.
Khoanh vùng chính xác đối tượng, điều này giúp tăng hiệu quả trong việc triển khai các kế hoạch hay chiến dịch kinh doanh. Xác định khách hàng mục tiêu sẽ giúp xác định đúng khách hàng tiềm năng. Khi xác định khách hàng tiềm năng đúng sẽ mang lại những lợi ích cho doanh
W3Rfs3K. Chạy xong mười km ngoại trừ Đỗ Nghiên Thanh thì tất cả các học viên khác đều trở về ngủ tiếp, Phương Mặc Dương nhìn cô ấy bó ba lô. Mưa vẫn đang rơi, quần áo của cô ấy đã ước đẫm, gió mùa đông thổi qua làm người lạnh run run, ngón tay cũng trở nên cứng ngắc như một khúc gỗ. Mười km đối với đại đa số học viên mà nói đã là vượt quá giới hạn, ngay cả sức lực bó ba lô Đỗ Nghiên Thanh cũng không còn. Chăn đã hoàn toàn bị ngấm nước mưa, nặng chết đi được, Đỗ Nghiên Thanh thở gấp dữ dội, cô ấy quỳ trên mặt đất bó ba lô hết lần này đến lần khác. Phương Mặc Dương đứng bên cạnh cô ấy giám sát, lúc bó đến lần thứ năm, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được nữa hất tay cô ấy ra. “Em đang bó bánh bột mì à? Tôi đã từng huấn luyện nhiều học viên như vậy nhưng chưa thấy ai có sức lực kém như em! Bước sang một bên, nhìn xem.”Động tác cực nhanh, anh ta làm mẫu một lần cho Đỗ Nghiên Thanh xem, sau đó lại mở ra để cô ấy tiếp tục bó. Chỉ là Đỗ Nghiên Thanh rất không hăng hái, bó được một nửa đã bị Phương Mặc Dương thô lỗ gỡ ra. “Đỗ Nghiên Thanh! Yêu cầu em có thái độ nghiêm túc một chút! Không nên làm liên lụy đến mọi người! Sao? Người khác đều làm được chỉ có em là làm không được à?”Phương Mặc Dương chuyên tâm giáo huấn người nào đó, anh ta không hề chú ý đến sắc mặt Đỗ Nghiên Thanh đang dần dần xám xịt như trời đầy mây, chờ đến khi anh ta mắng xong mới phát hiện cô gái bình thường hay lắm lời nhất đang cúi đầu quỳ gối tại chỗ. “Em đang lề mề gì đó? Có phải đang chuẩn bị sức lực để luyện tập thẳng đến hừng đông luôn không? Tôi thì không sao cả, nhưng khóa huấn luyện ngày mai em tuyệt đối không được vắng mặt.” “Phương Mặc Dương!” Bỗng nhiên Đỗ Nghiên Thanh ngẩng đầu lên, gọi thẳng tên anh ta, cô ấy hùng hổ đẩy anh ta đang chắn ngang qua một bên. Phương Mặc Dương chớp mắt, “Em gọi tôi là gì?”“Tôi gọi anh là biến thái! Không có nhân tính! Ngược đãi điên cuồng! Tôi chịu đựng anh đủ rồi!” Đỗ Nghiên Thanh không quan tâm thét to, đứng lên chiếc chăn dậm chân bình bịch. “Tôi mặc kệ! Anh nhìn tôi không vừa mắt tôi nhìn anh cũng đâu có vừa mắt đâu! Tôi muốn về nhà!”Đỗ Nghiên Thanh thét xong thì xoay người bước đi, Phương Mặc Dương giật mình. “Đỗ Nghiên Thanh! Đứng - Yên!” Mệnh lệnh bất chợt của Phương Mặc Dương khiến Đỗ Nghiên Thanh dừng bước chân theo bản năng, cô ấy đứng nghiêm, ngay sau đó đã bị một sức lực kéo về. “Đỗ Nghiên Thanh, em lặp lại những lời nói vừa nói xem!”“Không phải là anh đang trừng phạt tôi sao? Tôi thôi học! Thôi học!”Tiếng sấm ầm ầm dường như đang lấn át cả thanh âm của cô ấy, nhưng Phương Mặc Dương vẫn nghe được. Mặt anh ta đen lại, môi hơi nhếch lên. “Nếu em thật sự muốn thôi học, tôi không ngăn cản em, dù sao không bao lâu nữa em cũng bị tôi đảo thải!”Đỗ Nghiên Thanh trừng mắt với anh ta, không nghĩ đến việc anh ta lấy lui để tiến. “Anh… Anh…”Cô ấy “Anh” rất lâu mà vẫn không nói tiếp vế sau được, Phương Mặc Dương nhíu mày, “Tôi làm sao? Tôi biến thái? Không có nhân tính? Ngược đãi điên cuồng?”“Anh…” Đỗ Nghiên Thanh thở hổn hển kịch liệt, bỗng nhiên cô ấy im lặng, ầm một cái khóc rống lên. “Tôi vừa chạy xong mười km! Tôi mệt sắp chết, tôi lạnh muốn chết, tôi buồn ngủ chết được! Đội trưởng, tôi muốn đi ngủ! Hu hu…” Phương Mặc Dương há hốc mồm, cô ấy lại níu chặt vạt áo anh ta, quang minh chính đại nhào vào lòng anh ta… làm nũng? “Thả ra! Chú ý hình ảnh một chút, còn ra thể thống gì nữa.” Phương Mặc Dương đẩy cô ấy ra, Đỗ Nghiên Thanh lại giống như thuốc dán bắt đầu dính chặt vào anh ta lại kéo cô ấy ra lần nữa, “Đỗ Nghiên Thanh, tôi là đội trưởng của em.”“Tôi, lạnh!” Đỗ Nghiên Thanh tức giận nhìn anh ta, bổ nhào qua lần thứ Mặc Dương nhíu nhíu mày, đôi con ngươi tối đen nhìn xung quanh, sau đó lại trở lại bình tĩnh, do dự, giơ tay lên muốn ôm lấy thân thể đang run run của cô ấy, nhưng lúc cuối khi sắp chạm đến lại buông tay xuống.“…”“…”Thấy anh ta không đẩy mình ra nữa, Đỗ Nghiên Thanh lén lút nhếch môi lên, “Có thể không phạt Lôi Vận Trình không?”“Không thương lượng.”“Cậu ấy là chị em tốt với tôi, sao anh lại không có tình người như vậy?” Đỗ Nghiên Thanh bất mãn, đấm anh ta một cái.“Đừng nói điều kiện với tôi, ngẫm lại thân phận của em là gì đi?”Đỗ Nghiên Thanh đương nhiên biết, cô ấy căn bản không hề ôm hy vọng Phương Mặc Dương có thể nương tay giúp cô ấy một lần. “Vậy cũng không thể chỉ xử phạt một mình cậu ấy, thật ra chúng tôi đều -”Phương Mặc Dương kịp thời chặn lời cô lại, “Tôi chưa nghe được gì cả.” Đỗ Nghiên Thanh ngẩn người, hoảng hốt nhận ra mình vừa nói gì, cô ấy gật gật Vận Trình một mình chạy xong mười km, lúc về đến ký túc xá thì cả người cô đều cảm thấy trống rỗng, môi cô lạnh đến mức xanh mét. Đỗ Nghiên Thanh đã chuẩn bị nước nóng và quần áo sạch cho cô, ôm chăn bước đến ngủ cùng với cô.“Chăn chúng ta không phải là ướt hết rồi sao? Chăn này ở đâu ra?” Lôi Vận Trình ôm bình nước nóng phát run. Đỗ Nghiên Thanh cười xảo quyệt, bàn tay bé nhỏ áp sát tai cô. “Đội trưởng.”Lôi Vận Trình gật đầu, cô cuộn người như một bào thai nằm yên không nói chuyện. Đỗ Nghiên Thanh muốn an ủi cô, lại không biết nói từ chỗ nào, “Ngủ trước đi, trời sắp sáng rồi.”Cả đêm Lôi Vận Trình không hề ngủ, ngày hôm sau hai mắt cô thâm quầng. Ở bên ngoài trời vẫn mưa to chưa dứt, thời tiết rét lạnh âm u khiến người khác vô cùng buồn bực. Không chợp mắt giống như cô còn có Hướng Bắc Ninh và Lệ học môn Toán thường xuyên làm một vài bài kiểm tra trắc nghiệm, lúc phát bài kiểm tra xuống, Lệ Vũ vẫn chưa làm bài ngay lập tức, cậu ta ngắm nghía chiếc bút máy rồi chống cằm nhìn Lôi Vận Trình đang vùi đầu cắm cúi làm bài ở phía trước. Giáo viên gọi tên Lệ Vũ nhắc nhở thời gian với cậu ta, lúc đó Lệ Vũ mới tan học vang lên, lớp trưởng giúp giáo viên thu bài kiểm tra, lúc thu đến chỗ Lôi Vận Trình, Hướng Bắc Ninh nhỏ giọng nói với cô. “Tan học cậu khoan hẵng đi.”Cả nhóm bạn học cùng nhau đi ăn cơm, trong phòng học chỉ còn có bốn người bao gồm cả Đỗ Nghiên Thanh. Lệ Vũ bị Đỗ Nghiên Thanh trách mắng, cậu ta không phản bác mà chỉ cau mày nhìn Lôi Vận Trình. Hướng Bắc Ninh kéo Lôi Vận Trình đến cuối lớp hỏi tình huống tối hôm qua, nhưng cô không nói gì cả, ung dung như thiên hạ không xảy ra chuyện gì.“Anh ta không bảo cậu khai ra tên tất cả mọi người à?” Lệ Vũ bỗng nhiên mở miệng, “Ngày mai tớ sẽ đi tìm đội trưởng nói rõ mọi chuyện.”“Tôi khuyên cậu đừng đi.” Đỗ Nghiên Thanh liếc cậu ta, “Cậu nói chưa dứt lời, vấn đề xử phạt của Lôi Vận Trình càng không có đường quay về, hơn nữa tất cả mọi người đều không trốn thoát được.”Hướng Bắc Ninh trầm ngâm, thể hiện đồng dự đoán của mọi người, Phương Mặc Dương không hề đề cập vấn đề này trước mặt mọi người nữa, chỉ là lại tăng mạnh cường độ huấn luyện. Nhưng trong lòng ai cũng càng trở nên bất ổn và nặng nề hơn, cái cảm giác đó giống như tội phạm bị bịt mắt tử hình, biết có một họng súng đang nhắm ngay bản thân, biết sẽ chết nhưng lại không biết chết khi nào, sự tra tấn tâm lý vượt qua cả tra tấn thân như ngày nào Lôi Vận Trình cũng bị Phương Mặc Dương giữ lại một mình, bọn họ nói gì, không ai biết. Hướng Bắc Ninh và Lệ Vũ đều đã từng hỏi cô, cô chỉ cười nhạt, nói không có gì sao không có việc gì cho được?Bọn Hướng Bắc Ninh không chỉ một lần thấy Phương Mặc Dương ra mệnh lệnh xúc tiến gánh nặng huấn luyện chạy vượt cho Lôi Vận Trình, nói bằng cách khác, đó chính là xử phạt về mặt thể đợt khẩn cấp vào nửa đêm càng lúc càng nhiều, khiến trong lòng mọi người đều hoảng sợ, có người không dám ngủ, không biết lúc nào lại nghe thấy được âm thanh tập hợp khẩn cấp. Nếu ngày nào có khả năng tập hợp khẩn cấp, Phương Mặc Dương sẽ nói cho một mình Lôi Vận Trình biết, hơn nữa là không cho cô nói cho người khác biết, nhưng… chỉ là “khả năng” sẽ có. Lôi Vận Trình thường cố nhịn cơn buồn ngủ vảnh tai chờ âm báo, kết quả lúc nghe được âm thanh thì lại là sáng sớm lúc rời khỏi có đêm có thể thức đến ba bốn lần, mỗi một lần Phương Mặc Dương đều tìm được một vài nơi khiến anh ta không vừa lòng trên người Lôi Vận Trình, mức độ hà khắc khiến người khác tức sôi cả máu, sau đó vì thế mà khiến toàn đội phải chạy năm km, cô thì mười km. Lúc trở về ký túc xá vẫn chưa kịp nhắm mắt đã nghe thấy âm báo rời khỏi giường, không cho lấy bất kì lý do gì vắng mặt vào buổi tập hợp ngày hôm huấn luyện thể năng phi hành chuyên nghiệp đã bắt đầu, thang đu, vòng lăn, tất cả đều đã chuẩn bị sẵn cho trương trình học. Vốn dĩ tiêu chuẩn là một phút trên hai mươi lần quay vòng lăn1 sẽ được vượt qua kiểm tra, người khác thì có thể hai mươi vòng, nhưng cô thì không được. Gần đây, mỗi ngày cô đều phải bỏ ra nhiều hơn người khác là chạy mười km, vòng lăn bốn mươi vòng, tổng cộng tiến hành tám mươi lần đánh đu thang2. Xong xuôi còn phải học thuộc lòng [Điều lệnh nội vụ], cũng không phải là học thuộc lòng suông thôi, mà là anh ta sẽ kiểm tra lấy điểm Ví dụ như mục I trong điều thứ 17 và toàn nội dung của mục IV…1 Quay vòng lăn2 Đánh đu thangBữa cơm chiều cô không dám ăn nhiều, cô sợ leo thang đu sẽ nôn ra. Buổi tối trở về Đỗ Nghiên Thanh để cháo lại cho cô, một muỗng cô cũng không chạm vào. Nằm ở trên giường cô không thể nhắm mắt lại, cứ hễ nhắm mắt là liền cảm thấy trời đất đều không ngừng quay tròn, quay tròn… Sau đó là nôn mửa, như muốn nôn ra cả dạ dày, cuối cùng nôn ra cả Nghiên Thanh vì chuyện này mà đi tìm Phương Mặc Dương, anh ta chỉ nghe một hai câu thì quát đuổi cô ấy về. Hướng Bắc Ninh và Lệ Vũ cũng đi tìm, kết quả còn thảm hại hơn, ngay cả cơ hội nói chuyện Phương Mặc Dương cũng không cho, trực tiếp ra lệnh hít đất một trăm cái, một trăm cái gập người, một trăm cái kéo xà. Thật ra tất cả những thứ này bản thân cô có thể không thừa nhận, chỉ cần cô nói ra đêm đó còn có học viên nào uống rượu, cô có thể không bị khai trừ, cùng lắm là xử phạt mức cảnh cáo, bất kể là nhập vào hồ sơ. Đây chính là điều kiện mà Phương Mặc Dương đã ra cho cô, cô ở lại, thì có người sẽ bị khai trừ quân tịch, còn nếu cô rời đi, thì người khác được ở Mặc Dương không yêu cầu cô ra quyết định ngay lập tức, nhưng mỗi ngày anh ta đều không ngừng ép cô. Ngay cả chính Chỉ đạo viên cũng nói anh ta đã ra tay hơi quá mức, dù sao Lôi Vận Trình cũng là một học viên nữ, nhưng không ai có thể xin Phương Mặc Dương bỏ qua được.“Học viên nữ? Tôi chỉ phân biệt học viên giỏi kém, không phân biệt nam nữ.”Cho dù cô ngụy trang che giấu tốt đến đâu, dẫu cô có thể kiên trì, Phương Mặc Dương cũng biết cô sẽ nhanh chóng sụp đổ, cho dù là thân thể hay là tinh thần đi chăng nữa, chỉ nhìn vào ánh mắt là có thể nhận khi sát hạnh thể năng, Phương Mặc Dương nói một vài lời với các học viên “Tôi đã muốn nói những lời này từ rất lâu, việc các em có thể kiên trì được ba tháng không nói lên được gì cả, nhưng tôi sẽ nói chúc mừng các em, chúc mừng các em đã tiến vào giai đoạn có sự đào thải càng nghiêm khắc hơn! Nhiệm vụ của tôi không phải là huấn luyện các em đủ tư cách làm phi công, mà là huấn luyện và tìm đủ mọi cách để loại những cậu ấm, những tiểu thư ra khỏi học viện hàng không! Mà nhiệm vụ của các em chính là sử dụng mọi biện pháp để được ở lại nơi này! Các em muốn làm phi công, chỉ có ở nơi này, mới có thể cho các em - Cơ hội!”Hai chữ cuối cùng trong lời nói khiến tất cả im lặng, Lôi Vận Trình biết lời nói này là nói cho cô nghe. Phương Mặc Dương nói rất đúng, cô phải nghĩ ra mọi cách để trở thành phi công, không phải chỉ vì ai đó, mà còn là vì bản thân cô. Bị anh ta dồn ép càng chặt, cô càng kinh ngạc khi phát hiện điểm mấy chốt của bản thân là chống đỡ và có sức lực tiềm tàng. Anh ta càng đả kích cô, cô càng không để cho bản thân ngã sát hạch thể năng trôi qua, không hề bất ngờ là có bốn người bị đào thải, trong đó cũng không có Lôi Vận Trình. Lúc đọc thành tích, Phương Mặc Dương âm thầm giương môi cười khẽ, cô vẫn đứng trên vài cái tên như trước. Trong tình trạng mỗi ngày ngủ không đủ giấc, tiêu hao thể năng lớn như thế chẳng những không làm thành tích cô tụt dốc mà ngược lại còn muốn tăng mà, ở mỗi người đều có giới hạn, cô còn có thể nhẫn nại được bao lâu?Lúc các học viên bị đào thải mang theo hành lý rời khỏi trường học thì tất cả mọi người đều đang ở khu tập luyện thang đu trên sân thể dục, Lôi Vận Trình đứng từ xa nhìn qua, đôi môi nhỏ nhắn của cô mím chặt, lúc thu hồi tầm mắt thì đúng lúc chạm phải Phương Mặc Dương. Ánh mắt của Phương Mặc Dương vẫn ẩn chứa vẻ xem thường và khiêu khích, dường như anh ta luôn luôn chờ cô đến đầu viên ấn đồng hồ, hai người một tổ đánh đu thang. Khi đến phiên Lôi Vận Trình cô không nghe được tiếng gọi tên mình, dường như suy nghĩ đang trôi dạt đến vũ trụ nào đó. Hướng Bắc Ninh đề cao giọng nói nhắc lại một lần nữa, Lôi Vận Trình mới như người vừa tỉnh lại từ trong giấc viên giảng sơ qua động tác trọng yếu. Mỗi ngày Phương Mặc Dương đều “tăng ca thêm giờ” huấn luyện cô, lẽ ra đúng lí là không nên xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng mà chuyện ngoài ý muốn cứ xảy ra bất cứ lúc nào như khi đánh đu thang, Hướng Bắc Ninh đã cố ý nhắc nhở cô phải tập trung chú ý, mà Lôi Vận Trình đánh đu chưa đến mười vòng thì bỗng nhiên rơi xuống từ trên cao, đầu cô suýt chút nữa đã va đập vào nền đất. Hướng Bắc Ninh ở phía dưới nhìn chằm chằm vào tình cảnh của cô, nhưng cậu ấy lại không kịp bắt cô lại, cậu ấy chỉ có thể dùng chân chống đỡ một phần. May mắn là nhờ có phần chống đỡ đó, nếu không chuyện gì sẽ xảy ra, không ai dám nghĩ viên tức giận trách mắng cô một trận, đưa đến phòng y tế. Đỗ Nghiên Thanh bị dọa không ít, suýt chút nữa đã bật khóc, bị Phương Mặc Dương trừng mắt nên cô ấy đành nuốt nước mắt Lôi Vận Trình ngủ mơ mơ màng màng thì cô mơ hồ thấy được thân ảnh của một người đàn ông bên cạnh giường mình, người đó khom người dịch góc chăn cho cô, bàn tay xoa trán cô. Lôi Vận Trình không nhìn thấy rõ dáng vẻ của người đó, chỉ có thể nghe thấy người đó cười khẽ, nhưng thanh âm đó lại chợt xa chợt gần.“Có phải sợ lắm không?”Một câu nói bình thường nhưng trong tích tắc lại khiến nước mắt của Lôi Vận Trình trào ra, cô nắm lấy tay người đó không buông, khóc đến mức như không thể khống chế được. “Phong Ấn… Phong Ấn…”Hướng Bắc Ninh cau mày thật chặt, ngón tay lau nước mắt đang chảy ra của cô, vỗ nhẹ tay cô an ủi.“Đau… Đau quá…” Lôi Vận Trình nói mê, làm thế nào nước mắt cô vẫn không ngừng lại được. Sau lưng cô cũng bị bầm một vùng, ngoại trừ trầy da cũng may là không để lại hậu quả gì đáng kể, sự may mắn của cô khiến bác sĩ cũng cảm thấy thần Bắc Ninh xốc chăn lên xem xét vết thương của cô, khi thấy không xuất hiện vấn đề gì mới cậu ấy yên tâm. Những lời cậu ấy an ủi không biết cô nghe được bao nhiêu, trong miệng cô không ngừng lặp lại cái tên của một người, cái tên của một người đàn ông. Tay của Hướng Bắc Ninh vẫn còn bị cô nắm lấy, phảng phất như đang nắm lấy chiếc phao cứu đắm của Bắc Ninh bình tĩnh nhìn cô, chậm rãi khom người xuống, dùng động tác cực nhẹ hôn vào trán cô, cậu ấy nhỏ giọng nói “Đừng khóc, ngủ một giấc thật ngon, tỉnh lại sẽ không đau nữa, ngoan, Trình Trình…”Tay đặt trên khóa cửa của Lệ Vũ rút lại, cậu ta rón ra rón rén lui ra ngoài, tìm một nơi không có người lấy thuốc lá Trung Hoa ra hút một hơi. Hút hết một điếu, chuẩn bị trở về, lúc xoay người lại thì phát hiện Phương Mặc Dương đang đứng ở phía sau cậu ta không biết đã bao lâu chân Phương Mặc Dương cọ cọ lên mẩu thuốc lá trên nền đất, cười “Trung Hoa à, còn nhỏ tuổi mà đẳng cấp không thấp nha.”Trong lòng Lệ Vũ nặng trĩu…Lúc Phong Ấn nghe từ chính miệng Phương Mặc Dương nói Lôi Vận Trình ngã từ trên thang đu xuống thì cả người anh bật dậy từ trên giường, dọa Bùi Dịch nhảy dựng lên. “Cậu là xác chết vùng dậy à?”Phong Ấn nhắm mắt lại, trước mắt anh tất cả đều hiện lên cảnh tượng mơ hồ thịt máu đáng sợ, anh nắm chặt điện thoại hỏi Phương Mặc Dương “… Cô ấy… hiện nay sao rồi?”Phương Mặc Dương bán một chút thông tin, “Không thể tham gia huấn luyện, lên lớp cũng vắng mặt, cậu nói đi?” Phong Ấn xoa ót của mình, anh không thể phân định đâu thật đâu giả trong lời nói của anh ta. “Có người chăm sóc không?”“Đã chuyển đến bệnh viện quân khu, có chuyên gia trông nom.” Phương Mặc Dương thấy anh không nói chuyện thì cười nhạt. “Không phải cậu muốn tôi đi chăm sóc cô ấy đó chứ? Tôi là đội trưởng cô bé của cậu chứ không phải là bảo mẫu.”Bùi Dịch dốc sức tranh giành nhà vệ sinh xong xuôi, trở về thì thấy Phong Ấn đang đứng trước cửa sổ, tay khoanh trước ngực, sắc mặt u ám. “Xảy ra chuyện gì thế?”Phong Ấn trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên bật cười. “Lúc trước anh và chị dâu quen biết nhau thế nào?”“Là bạn học, từ trung học đã không xa nhau.” Nói đến vị hôn thê, Bùi Dịch đương nhiên là đắc ý.“Sao bây giờ mới chuẩn bị kết hôn?”Bùi Dịch nhúng vai, vẻ mặt mang theo sự đau khổ. “Không gạt cậu, anh đã từng nghĩ đến việc chia tay, làm phi công là giấc mộng từ nhỏ của anh, nhưng cô ấy lại rất nhát gan, cho đến bây giờ cũng không dám hỏi đến những chuyện phi hành của anh.”Phong Ấn gật đầu, Bùi Dịch cũng không nói thêm gì nữa, có vài chuyện không cần nói quá nhiều.“Nhưng mà tìm hiểu nhau nhiều năm như thế, anh và cô ấy cũng không chia tay, sống hay chết cũng chỉ có cô ấy.” Bùi Dịch nở nụ cười thoải mái, vỗ vỗ vai anh.…Ai cũng không nghĩ đến giấc ngủ này của Lôi Vận Trình trải qua không hề bình lặng, cô liên tục phát sốt, hốt hoảng, lờ mờ, lúc mở mắt, ánh mắt như không có tiêu cự, miệng cô không ngừng nói mê. Có khi nghe hiểu, có khi người khác hoàn toàn không hiểu cô đang nói thầm điều nằm mơ, trong giấc mơ trời đất quay cuồng, tất cả cảnh vật xung quanh đều chuyển động. Cô không đứng vững, muốn túm lấy thứ gì đó, vươn tay ra thì thấy hai tay trống trơn. Phong Ấn đứng cách cô không xa đang lạnh lùng nhìn cô, không giúp cô, anh lạnh lùng làm trái tim người khác lạnh cóng. Khắp người cô đang mang toàn là trang bị, chiếc ba lô nặng trịch khiến cô đứng không vững, hai chân giống như đang bị buộc vào tảng đá. Thân ảnh của anh càng lúc càng trở nên mơ hồ, cô bất lực, trơ mắt nhìn anh biến mất trước mặt bóng đêm, cô nghe có người gọi tên mình, gọi hết lần đến đến lần cố gắng lắng nghe xem là giọng nói của ai, không biết vì sao giọng nói kia lại khiến cô đau lòng sắp chết. Mỗi một tiếng gọi cô, đau tựa như con dao nhỏ lóc lấy một miếng thịt trên đau, đau đến mức cô muốn moi tim ra vứt bỏ…Bỗng nhiên Lôi Vận Trình mở to mắt, cô hé môi thở gấp dồn dập. Cả người đầy mồ hôi, hốc mắt cô bị sương mù bao phủ. Một người đàn ông vén phần tóc ẩm ướt trên trán cô, nâng cằm cô lên.“Vừa rồi là mơ thôi, anh ở đây, Trình Trình, nhìn rõ xem, là anh đây.” Lôi Vận Trình dùng tất cả sức lực mới có thể chuyển ánh mắt tập trung lên người trước mặt này. Cô thấy anh mặc một bộ quân trang màu xanh lam, cổ áo mở rộng, trên chiếc cằm cương nghị râu đã mọc lởm chởm, vòng xoáy cuồn cuộn màu đen trong ánh mắt khiến người khác hoảng tay Phong Ấn vuốt ve làn da cô, một lúc lâu sau anh mới cất giọng nói khàn khàn “Trình Trình, thấy rõ không? Anh là ai?” Đôi môi tái nhợt của Lôi Vận Trình hơi giương lên, cô vẫn còn đang kinh ngạc theo dõi vẻ mặt anh, nước mắt lặng lẽ tuông trào. “Anh không phải là…”“Gì?” Phong Ấn không hiểu lời tay vươn ra của Lôi Vận Trình dừng lại ở giữa không trung, vô lực buông xuống bên giường, lẩm bẩm “Sao tôi vẫn còn nằm mơ nữa…” Trong yết hầu của Phong Ấn xông lên một cảm giác căng ra đau đớn, không hiểu sao trái tim lại nặng trịch tới vậy, nắm lấy tay cô chạm vào mặt mình.“Anh cam đoan, lúc này là thật.”
Bạn đang đọc truyện Mục Tiêu Đã Định của tác giả âm Thường trên website đọc truyện online. Hứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu ngốc. Dưới lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi! Tóm lại, đây là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân… Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó. Có biết hay không? Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm em. Chờ đến khi anh phải thừa nhận rằng Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Mục Tiêu Đã Định! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Cô Bé, Em Thua Rồi Tâm Thường Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm Tâm Thường Em Đã Nghe Thấy Chưa? Tâm Thường Tình Yêu Của Anh Hình Cảnh Tâm Thường Khuất Phục Tâm Thường Lau Súng Cướp Cò Tâm Thường
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, nữ truy, quân lữTên xuất bản “Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Đợi Anh”Edit Phong Lin, alice_le Chương 26, 27, 28, vĩ thanh, NT2 & 3Beta Rabbitlyn chương 1 đến 15Fix PhongUyen chương 16 đến hếtĐộ dài 58 chương + 1 vĩ thanh + 3 ngoại truyệnHứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi!Tóm lại, đây là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân…***Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó.***Có biết hay không?Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm đến khi anh phải thừa nhận rằng Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa.
MỤC TIÊU ĐÃ ĐỊNH Tác giả Tâm Thường Ngoại truyện 1 Phương Mặc Dương và Đỗ Nghiên Thanh Phần 2 Ngược đãi *** Cô ấy vẫn luôn đứng một nơi, đứng yên một nơi chờ đợi anh ta. Ngày qua ngày, cuộc sống của Phương Mặc Dương vẫn như trước, huấn luyện học viên mới, hà khắc với bọn họ, nghiêm khắc không đúng đạo làm người, thật ra đó là một cách mà anh ta dùng để yêu. Trên không rất nguy hiểm, anh ta muốn dùng hết khả năng để bọn họ trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể đủ khả năng để đối phó với tất cả những nguy hiểm. Anh ta quan tâm mỗi một học viên, cũng bao gồm cả… Cô bé đáng yêu vô tâm hay quậy phá nào đó. Những học viên mới này đều là nam sinh, anh ta huấn luyện càng thuận lợi hơn. Nghe tín hiệu rời giường bắt đầu một ngày mới, nghe tín hiệu tắt đèn kết thúc một ngày, không hề bỏ lỡ bất kì một sự gian khổ nào. Chỉ đạo viên nói anh ta càng lúc càng giống máy móc, làm cho anh em đều choáng váng, cũng nên tìm cho mình một đối tượng đi là vừa. Phương Mặc Dương cười, đúng rồi, tuổi anh ta cũng không nhỏ nữa, đến lúc phải tìm bạn gái thôi. Cuối cùng Đỗ Nghiên Thanh cũng có được kỳ nghỉ đầu tiên sau bốn năm. Cô không về nhà mà trực tiếp bay đến thành phố C. Cô vô cùng phấn khởi, nhưng bỗng chốc lại tan biến thành mây khói. “Đội trưởng Phương đã xin nghỉ dài hạn về nhà rồi, dường như là giải quyết vấn đề cá nhân gì đó.” Chỉ đạo viên chép địa chỉ nhà của Phương Mặc Dương rồi đưa cho Đỗ Nghiên Thanh. “Nhưng mà, tôi thấy dáng vẻ của cậu ta hơi… Nguy hiểm.” “Cám ơn chỉ đạo viên.” Đỗ Nghiên Thanh thất thần cầm tờ giấy ghi cách liên hệ với Phương Mặc Dương, cô đáp máy bay về nhà. Sự mâu thuẫn giữa mẹ con do phân biệt lúc trước đã phai nhạt đi, bà Đỗ đúng là rất yêu thương con gái, làm một bàn đầy ắp thức ăn ngon đón tiếp tẩy trần cho con gái. Đỗ Nghiên Thanh đã hiểu chuyện hơn rất nhiều so với lúc trước khi rời gia đình. Hai mẹ con ngủ cùng giường, cả đêm tâm sự nhỏ to với nhau. Bà Đỗ rất vui mừng, hơi thở của bà khẽ phả lên tóc con gái. Đỗ Nghiên Thanh ghé vào lòng bà, cúi đầu líu ríu “Mẹ, con yêu một người đàn ông.” Bà Đỗ giật mình, “Là chiến hữu của con à? Có rảnh thì dẫn về nhà cho mẹ xem, được con gái của mẹ ngắm trúng nhất định là một người đàn ông tốt.” Đỗ Nghiên Thanh gật đầu, “Anh ấy rất tốt, dáng vẻ lúc tức giận của anh ấy rất giống bố, như hận không thể xuống tay đánh con, nhưng khiến con rât vui, mẹ, con nhất định phải gả cho anh ấy, mẹ chắc chắn sẽ thích anh ấy.” Đỗ Nghiên Thanh vừa nhắc đến anh ta thì cứ nói không dừng được, ánh mắt cũng cong lên. “Mẹ, xin lỗi mẹ, không phải là con phản đối mẹ và bố tái hôn đâu, hôm nào mẹ nói bố chuyển về đây đi, con không ở nhà, bên cạnh mẹ có người bầu bạn cũng tốt, để không phải cô đơn.” Bà Đỗ dụi dụi mắt, dịch góc chăn cho cô. “Bé ngoan.” Lúc nhận được điện thoại của Đỗ Nghiên Thanh, Phương Mặc Dương vừa uống rượu cùng nhóm bạn xong, do say khướt nên anh ta cầm điện thoại cũng không chắc, lúc mở cửa, anh ta không tài nào tra chìa khóa vào ổ được. Anh ta “A lô” một tiếng, bên kia không ai trả lời, anh ta hắng giọng. “Ai đấy?” Anh ta nấc nghẹn một tiếng, bóp mi tâm. “Không nói chuyện tôi cúp máy đấy.” Muốn cúp máy, nhưng không biết vì sao lại bị tiếng hít thở nhè nhẹ trong điện thoại bao phủ cả tâm hồn, tên của một người bỗng nhiên bật hiện lên trong đầu anh ta. “Thanh… Đỗ Nghiên Thanh?” Tay anh ta nắm không chắc, chiếc chìa khóa rơi xuống nền đất. Căn bản là anh ta hoàn toàn không rảnh để bận tâm đến nữa, tay chống cửa, ngón tay vuốt nhẹ trên phím tắt cuộc gọi, sau đó ấn xuống. Màn hình tắt, anh ta không khỏi cười khẽ, cười sự hoang đường của bản thân mình. Cô ở đâu, anh ta biết, biết thì sao nào? Hai người, hai con đường khác nhau, không thể thông hành được. Nhặt chìa khóa lên, anh ta tra chìa khóa đúng vào ổ… “Hóa ra anh còn nhớ rõ tên em.” Bỗng nhiên tiếng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng, toàn thân Phương Mặc Dương cứng đờ, bỗng chốc anh ta xoay người, không dám tin mở to hai mắt nhìn. Đỗ Nghiên Thanh rõ ràng đứng cách anh ta vài mét, vẫn là mái tóc ngắn, áo khoác ngoài màu xanh lục, cô nhóc nhỏ xinh đẹp. Cô bước từng bước đến gần anh ta, không hề do dự một chút nào ghé vào lòng anh ta, vòng tay ôm trọn thắt lưng anh ta, sau đó ngẩng đầu nhìn anh ta. “Thấy em có vui không?” Phương Mặc Dương nuốt nuốt nước bọt, đứng tại chỗ sửng sốt một lúc thật lâu. … Đúng như Đỗ Nghiên Thanh đã đoán trước, anh ta vươn tay đến chỗ cô, nhưng lại không phải là ôm cô, mà là nhẹ nhàng kéo cô ra, tạo thành một khoảng cách ngắn. “Sao em… Lại tìm đến đây?” Đỗ Nghiên Thanh mỉm cười. “Bên ngoài này lạnh như thế, cho em vào trong ngồi đi, đội trưởng.” Nhà của Phương Mặc Dương không khác là mấy so với ký túc xá của anh ta ở Học Viện Phi Hành, cực kì đơn giản, đương nhiên cũng có vài điểm không giống, ví dụ như chăn không cần gấp thành một miếng đậu hũ, thiếu hương vị quân sự rất nhiều. Từ phòng bếp truyền đến âm thanh vỡ vụn lách ca lách cách, Đỗ Nghiên Thanh vội vàng chạy vào, cô khóc dở cười dở. Anh ta ngồi xổm trên nền đất, tay nhặt mảnh thủy tinh nhỏ bể tan tành từ chiếc ly, trong lòng bàn tay đã nhuốm màu đỏ ửng, đỏ do bị bỏng ư. “Đừng làm, em không khát.” Đỗ Nghiên Thanh bước đến dìu anh ta đến ngồi trên sofa ở phòng khách, anh ta say đến mức bước đi không vững. Đỗ Nghiên Thanh giúp anh ta cởi hai cúc áo sơ mi, hé mở cửa sổ phòng, cơn gió mát rượi ùa vào thổi tan mùi rượu trong phòng. Cô thu dọn những mảnh vỡ xong rồi vào nhà vệ sinh rửa tay. Chỉ có một chiếc bàn chải đánh răng. Cô hài lòng nhếch môi cười. Chờ đến lúc cô bước ra mới phát hiện Phương Mặc Dương vẫn duy trì tư thế ngồi ngửa đầu dựa vào sofa ngủ. Đỗ Nghiên Thanh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh ta, nghiêng đầu dựa lên sofa, nhìn anh ta một cách tỉ mỉ. Tất cả mọi thứ của người đàn ông này đều không thay đổi, dung mạo tuấn tú, đường nét kiên nghị trên mặt, còn có khí chất hăng hái sôi nổi đặc biệt chỉ có ở người quân nhân tự nhiên tản mát từ trên người anh ta. Nhưng mà đối với cô đều quen thuộc, phảng phất cứ như bọn họ chia xa chỉ mới một ngày. Cô nhích đến gần anh ta thêm một chút nữa, ôm cánh tay anh ta vào ngực, đầu dựa vào trên vai anh ta, hài lòng mỉm cười. “Em biết anh không ngủ, trên người em chỉ còn có mười đồng, ở đây em chỉ quen biết có mình anh, anh để em ở lại nhà anh đi, mừng năm mới cho đến khai giảng luôn nhé.” Phương Mặc Dương mở mắt, nhìn chằm chằm trần nhà. “Có biết vì sao tôi về đây không?” “Chỉ đạo viện có nói.” “Em có thể ngủ ở đây.” Anh ta dừng lại một chút, “Ngày mai tôi mua vé cho em về nhà.” Đỗ Nghiên Thanh ngẩng đầu, giơ một ngón tay chạm nhẹ vào cằm anh ta, sau đó lại vòng đến yết hầu. “Vậy tối nay ngủ thế nào đây?” Giống như cô không nghe được nửa câu sau của anh ta, trong mắt không hề có một chút tức giận nào. “Phòng ngủ, phòng khách, em thích ngủ ở đâu thì ngủ ở đó.” Phương Mặc Dương đẩy cô ra, đứng dậy đi tắm. Chờ anh ta tắm xong bước vào phòng ngủ của mình, Đỗ Nghiên Thanh đã thay váy ngủ nằm chỉnh tề một bên mép giường của anh ta, cặp chân thon dài của cô lắc lư. Anh ta không ở lại một giây nào, bất chợt xoay người rời khỏi phòng, nhường phòng ngủ của mình cho cô. Đúng như trong dự liệu. Đỗ Nghiên Thanh có thói quen thức giấc đúng giờ kể từ khi vào học viện quân sự, cứ đến giờ là cô tự động mở to hai mắt, Phương Mặc Dương cũng vừa rửa mặt xong, vẻ mặt khoan khoái bước ra ngoài. Hai người mặt đối mặt, Đỗ Nghiên Thanh cười tươi. “Chào đội trưởng! Muốn chạy thể dục à?” Phương Mặc Dương chớp mắt nở nụ cười, nghiêng đầu. “Đi thôi, năm km, trở về hẵng ăn cơm.” “Em ư? Không được, anh có biết không ai theo dõi em sẽ lười biếng không.” Đỗ Nghiên Thanh nở nụ cười xảo quyệt rồi nháy mắt mấy cái với anh ta, Phương Mặc Dương thản nhiên quay đầu. “Đó cũng không phải là chuyện của tôi.” Đỗ Nghiên Thanh ngước cổ, cùng hừ lạnh một tiếng. … Phương Mặc Dương mua vé xe về thành phố T cho cô, đưa cô đến phòng chờ. “Trên đường cẩn thận một chút.” Cô gật đầu, ngoan ngoãn không giống tác phong của cô. Phương Mặc Dường hốt hoảng, cảm thấy giống như mình chưa tỉnh rượu. Buổi hẹn gặp lúc chiều anh ta không cũng không thể tập trung tinh thần, dễ dàng bị đối phương nhận ra. “Có phải không thoải mái ở đâu không? Hay là có tâm sự gì đó?” Ánh mắt Phương Mặc Dương dừng lại ở nơi nào đó bên ngoài cửa sổ, hoàn toàn không nghe lời nói của cô ta. “Tống tiểu thư, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau cho lắm, ngại quá, tôi có việc phải đi trước.” Anh ta đặt một tấm tiền mệnh giá lớn lên bàn, không một chút lưu luyến đứng dậy rời đi. Vẻ mặt của người được gọi là “Tống tiểu thư” cực kì khó nhìn. Ngay cả cái tên của cô ta mà đối tượng cũng nói sai, vừa rồi lúc tự giới thiệu cô ta đã nói bản thân họ Hoàng mà. Phương Mặc Dương bước ra khỏi quán coffee, anh ta trực tiếp đi đến con đường phía đối diện, Đỗ Nghiên Thanh ngồi ở đó, hất cao vẻ mặt trẻ con của cô. “Xem mắt? Cô gái đó anh không thích hợp đâu, cô ta nhất định không chịu nổi sự nghiêm túc của anh.” Vẻ mặt Phương Mặc Dương sa sầm, anh ta bóp mi tâm. Rõ ràng anh ta thấy cô đã biết vào cửa soát vé mà… Mỗi ngày chỉ có một chuyến xe lửa đi đến thành T, vì thế Đỗ Nghiên Thanh phải ở lại nhà anh ta một đêm. Một đêm? Phương Mặc Dương thật sự đã quá xem thường cô, Đỗ Nghiên Thanh luôn có thể tạo mọi lý do để bám lấy anh ta, khiến anh ta giữ cô lại ở nhà mình. Không thể tiếp tục như vậy được nữa, Phương Mặc Dương bắt đầu không về nhà, anh ta tắt điện thoại di động, hoàn toàn bỏ mặc cô tự sinh tự diệt. Đêm giao thừa, mọi người trong Phương gia đều tụ hợp ở phòng khách xem phim. Đến 0 giờ, tiếng chuông vang vọng, từ bên ngoài truyền đến tiếng pháo nổ hân hoan, Phương Mặc Dương đứng trước cửa sổ ngẩng đầu nhìn bầu trời rực rỡ ánh lửa, anh ta bất giác nhớ đến cô bé bị anh ta vứt bỏ kia. Phương Mặc Dương nói anh ta sẽ trở về Học Viện Phi Hành trước thời hạn, tất cả những cô gái mà người nhà đã sắp xếp để anh xem mắt đều bị một câu “Vẫn chưa muốn kết hôn” của anh ta từ chối. Ông Phương giận xanh mặt, “Anh đã sắp ba mươi rồi đấy! Anh muốn khi nào kết hôn? Anh trai của anh có con đã học tiểu học! Anh không vội nhưng tôi vội! Suốt cả năm anh về nhà được mấy lần? Định như thế cả đời à?” Phương Mặc Dương kêu thầm một tiếng, anh ta không hề bác bỏ. Bà Phương khuyên ông Phương, lấy ra tấm ảnh chụp của một cô gái nói dông dài gì đó với anh ta một lúc lâu, mà trước mặt anh ta bây giờ chỉ hiện lên gương mặt của một mình Đỗ Nghiên Thanh. Bà Phương bỗng nhiên dừng lại, nhìn ra nỗi buồn của con trai mình, bà lo lắng hỏi một câu “Tiểu Dương, có phải trong lòng con đã có người con gái mà con thích rồi phải không?” Phương Mặc Dương ngạc nhiên giương mắt nhìn, chỉ cần nhìn một cái bà Phương đã hiểu rõ. “Có phải có vấn đề gì không, sợ bố con và mẹ không đồng ý?” Phương Mặc Dương bình ổn tinh thần, anh ta cười khẽ. “Không có gì đâu mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều quá, con chỉ là không muốn —–” “Dừng lại.” Bà Phương giơ tay cắt đứt lời anh ta, “Không ai hiểu con bằng mẹ.” Bà lấy một cái gương ném đến trước mặt anh ta. “Con tự nhìn dáng vẻ như bị quỷ ám của mình đi, con vừa về mẹ đã nhận ra con không giống lúc trước, mẹ cũng là người từng trải, hơn nữa lúc anh và chị dâu con yêu nhau cũng giống như con lúc này, linh hồn giống như phiêu lạc về nơi nào, con còn muốn gạt ai? Rốt cuộc là cô gái như thế nào? Rốt cuộc là có vấn đề gì? Nói với mẹ đi.” Phương Mặc Dương cầm gương lên, anh ta nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trong gương thì hoảng sợ, gần như là hoảng hốt, anh ta ném gương xuống, giơ hai tay chà mặt mình. “Con… Con cũng không rõ nữa, con không biết.” Bỗng nhiên bà Phương nở nụ cười, lấy tấm ảnh bỏ vào ngăn kéo. “Mẹ không ép con, chỉ là muốn có một cô gái có thể chăm sóc con, như vậy mẹ mới yên tâm. Phận làm bố mẹ, chẳng qua chỉ muốn con mình hạnh phúc thôi, còn có thể mong ước gì nữa?” Phương Mặc Dương trầm mặc rất lâu, sau đó anh ta giơ tay lên che mắt. “Cô ấy là… một cô gái rất tốt.” Tốt đến mức anh ta cảm thấy bản thân không nên chiếm lấy tuổi thanh xuân quý giá của cô, điều anh ta có thể làm, đó là hy vọng cô có thể tìm được một người đàn ông phù hợp với cô, sau đó hai người họ sống hạnh phúc. “Vậy con có nghĩ đến điều cô ấy muốn là gì không?” Bà Phương nghe con trai nói xong thì không khỏi thở dài, vẫn còn muốn nói gì đó thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra, ông Phương bừng bừng tức giận xông vào. “Đàn ông không nên tự cho mình là đúng! Rất tự cao tự đại! Người ta đồng ý yêu anh thì đó là may mắn của anh, người ta không để ý đến tuổi tác, anh còn quan tâm vớ vẩn làm gì? Tôi còn tưởng tưởng chuyện gì ghê gớm lắm! Chỉ cần anh tin tưởng bản thân mình có thể cho người ta hạnh phúc thì còn vấn đề gì đáng để anh bận tâm chùn bước nữa? Anh thật sự không giống là con của Phương gia chúng tôi! Đáng đời cho anh không tìm ra vợ!” Bà Phương trừng mắt nhìn ông Phương, vỗ vỗ vai con trai. “Lời nói này đều là kinh nghiệm của bố con, học hỏi một chút không có hại gì đâu con.” Phương Mặc Dương bị mắng một trận ầm ĩ, nhưng cũng không phải là không có hiệu quả, ít nhất cũng khiến anh ta trằn trọc cả đêm ngủ không yên. … Đêm khuya, Phương Mặc Dương đỗ xe trước sân nhà mình, anh ta mở cửa ra, sự vắng vẻ trong phòng bỗng chốc ùa vào lòng anh ta. Anh ta không bật đèn, không ngừng hút thuốc trong bóng đêm. Lần trước là tiễn cô đi, lần này là ép buộc cô phải đi. Lần trước anh ta biết bản thân mình làm đúng, nhưng bây giờ… Phương Mặc Dương cười khổ trong bóng đêm Anh ta không biết nên làm thế nào mới đúng. Cô có khóc không? Lúc này bên cạnh cô có bạn bè an ủi không… Chợt có tiếng động mở khóa cửa, trong lòng Phương Mặc Dương căng thẳng. Đỗ Nghiên Thanh vừa mở khóa cửa ra, cửa đã bị một sức lực kéo ra thật mạnh, thân ảnh cao lớn của Phương Mặc Dương bỗng nhiên đứng trước mặt cô, dọa cô sợ đến mức nhảy dựng lên. Cô giơ tay đè ngực, không biết vì sao vành mắt đã ửng đỏ, bỗng nhiên nhảy lên người anh ta, quấn lấy anh ta như con bach tuộc nhỏ, kèm theo tiếng gào thét khóc nức nở. “Sao anh nhẫn tâm như thế? Có phải thật sự muốn em đói chết ở đây không! Vài ngày rồi em vẫn chưa ăn gì cả! Anh cũng không cho em một đồng nào! Một cuộc điện thoại cũng không gọi, anh không sợ hôm nào đó về nhà sẽ phát hiện một xác chết à! Em ngàn dặm xa xôi đến đây tìm anh vậy mà anh vứt bỏ người ta! Phương Mặc Dương, em hận anh, em hận anh, em hận anh!” Cô ghé vào lòng anh khóc rống lên, vừa khóc vừa đánh vừa đấm, phát tiết toàn bộ uất ức đã tích tụ ở trong lòng mấy ngày nay. Phương Mặc Dương bế cô lên, lúc này anh mới phát hiện cô nhẹ như vậy. Nước mắt ấm áp của cô chảy vào cổ áo anh ta, thấm vào da khiến anh ta cảm thấy giống như bị bỏng. Anh ta không khỏi bất đắc dĩ ngửa đầu thở dài, sao anh ta có thể quên đặc điểm lớn nhất của cô bé này, đó là mặt dày mày dạn, không tim không phổi. Nếu như cô gái này là dạng người sớm bỏ mặt chạy lấy người, thì sao cô ấy vẫn còn ở đây. Không, cô ấy vẫn luôn đứng một nơi, đứng yên một nơi chờ đợi anh ta. “Đừng khóc.” Anh ta lớn tiếng dỗ dành, Đỗ Nghiên Thanh không quan tâm, khóc càng lớn hơn. Anh ta thở hắt ra, giơ chân đá cửa, bế cô vào phòng. “Đừng khóc, hay là em xuống trước được không?” “Em không đấy!” Cô từ chối thẳng thừng. Phương Mặc Dương nhăn mặt nhíu mày, vô thức thét lên một câu. “Đỗ Nghiên Thanh! Đây là mệnh lệnh!” Bỗng chốc tiếng khóc của Đỗ Nghiên Thanh ngừng lại, ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ửng của cô nhìn anh ta, vẻ mặt trách cứ nói với anh ta “Mệnh lệnh thì sao? Ở đây cũng không phải Học Viện Phi Hành! Anh còn nghĩ đến việc phạt em chạy năm km cả đời à? Ngược đãi điên cuồng!” Biểu cảm trên gương mặt của Phương Mặc Dương bỗng chốc dịu đi, sau đó anh ta cúi đầu bật cười, trán anh ta dính vào cổ cô. “Không phải em định ăn anh đó chứ?” “Nhưng mà anh đâu để em ăn đâu.” Đỗ Nghiên Thanh lau nước mắt, dáng vẻ vô cùng uất ức. Phương Mặc Dương giật mình, tiếng nói của anh ta bất chợt trở nên khàn khàn đầy mờ ám. “Anh định sau này đổi cách thức ngược đãi riêng với em.” “Cách gì?” Đỗ Nghiên Thanh hoàn toàn không nhận ra ý mà anh ta ám chỉ trong lời nói, mãi cho đến lúc bị anh ta lột sạch quần áo, áp trên giường mới triệt để hiểu được, chỉ là lúc đó đã quá muộn —— Không, phải nói là thời cơ đã chín muồi. … Ánh trăng tỏ sáng xuyên qua song cửa sổ chiếu vào phòng. Cuối cùng người đàn ông nào đó cũng bị Đỗ Nghiên Thanh “ăn” sạch, cô mệt lả, đến mức không ngồi dậy nổi, thân thể mềm nhũn không còn sức lực, nằm sấp trách mắng. “Phương Mặc Dương, anh là tên vô lại, không thể dịu dàng chút sao… Đau chết mất…” Phương Mặc Dương bị “ăn”, cả thể xác lẫn tinh thần đều khoan khoái, anh ta nghiêng người, tay chống đầu, ngón tay mớn trên trên tấm lưng trơn bóng của cô. “Đỗ Nghiên Thanh, chờ em tốt nghiệp, chúng ta thử đi.” Đỗ Nghiên Thanh ngẩn ra, quay đầu nhìn anh ta, trong mắt cô tràn ngập ánh sáng ao ước. “Thử gì?” “Thử xem… Còn có cách khác nào ngược đãi em nữa không.” Đỗ Nghiên Thanh nhíu mày, bàn tay nhỏ bé khều khều cằm anh ta. “Anh thật sự cũng yêu em đúng không?” Ánh mắt cô rất thiết tha, Phương Mặc Dương lại hơi ngượng ngùng, anh ta nằm xuống, gối đầu lên tay lạnh lùng trả lời cô. “Đừng tự mình cảm thấy quá hài lòng, anh chỉ muốn thử ở chung với em, nếu không được thì đào thải ngay, không nói đến tình cảm.” “Phương —- Mặc —- Dương —–!” Đỗ Nghiên Thanh rống lớn tên anh ta, tự biết bản thân đánh không lại anh ta, trong lòng vừa nghĩ, bàn tay cô đã lần vào chăn nắm lấy bộ phận nào đó đang bừng bừng phấn chấn của anh ta, cô ra sức sờ soạng, hài lòng nghe được anh ta kêu thảm thiết. Bỗng nhiên cô phát hiện bản thân cũng có biện pháp ngược đãi anh ta. Hà hà, còn rất có hiệu quả nữa chứ.
Lôi Vận Trình mất một giờ ba mươi phút để trang điểm cho bản thân thành một dáng vẻ hoàn hảo nhất. Cô vừa bước ra khỏi phòng, Lôi Dật Thành - Người đã sớm mất hết kiên nhẫn chờ đợi đưa mắt liếc nhìn cô một cái, nhưng anh ta hoàn toàn không có ý tán thưởng “Thật lòng mà nói, anh thực sự không muốn dẫn em theo, anh cảm thấy rất mất mặt! Em cũng biết anh ngại nhất là cái thằng nhóc đó mà.”Lôi Vận Trình khom người mang đôi giầy cao gót màu bạc vào chân, sau đó xoay hai vòng trước gương, cô len lén chỉnh lại miếng độn ngực, rồi vừa lòng cười híp mắt “Có đẹp không?”Lôi Dật Thành không thèm liếc nhìn tạo hình “nhấp nhô gợn sóng” của cô, anh xoa xoa thái dương rồi thở dài “Bố mà biết nhất định sẽ đánh anh chết mất!”“Không sao đâu, em sẽ đỡ cho anh!” Lôi Vận Trình vỗ vỗ ngực một cách cực kì có nghĩa khí, cô cầm chìa khóa ôtô lên ném về phía anh trai “Để em lái nhé?”“Chờ đến khi em có bằng lái hẵng nói!” Lôi Dật Thành nhanh nhẹn bắt lấy chìa khóa xe trong không trung, oán hận cắn răng nói “Động tác nhanh nhanh chút đi, muộn đến mức này thì kiểu gì cũng bị cái đám tiểu tử kia phạt rượu.”“Đã rõ!” Lôi Vận Trình đứng chào nghiêm trang theo kiểu quân đội, sau đó nhấc đôi giầy cao gót của cô lẽo đẽo bước theo của Lôi Dật Thành chạy thẳng vào sân nhà rộng lớn của Phong Ấn, rất không khách khí đỗ ngay giữa sân. Lúc tắt máy xe, anh ta vẫn có chút không cam tâm khuyên bảo em gái “Trình Trình, học viện cảnh sát có gì không tốt? Ngành cảnh sát bọn anh có rất nhiều chàng trai có điều kiện rất khá, chờ đến khi em tốt nghiệp thì tha hồ mà chọn lựa.”Lôi Vận Trình lấy chiếc gương nhỏ ra, kiểm tra lại dung nhan của mình một lần nữa, “Vậy phi công thì có gì không tốt?”“Phi công rất nguy hiểm, hơn nữa học viện quân đội nghiêm khắc hơn học viện cảnh sát, chưa được một ngày em sẽ ầm ĩ đòi về nhà cho xem.” Những lời này Lôi Dật Thành đã từng nói rất nhiều lần, ngay đến anh ta cũng cảm thấy bản thân mình lải nhải như đàn bà, nhưng con bé chết tiệt này lại cố ý không thèm bỏ vào tai lấy một Vận Trình buông chiếc gương nhỏ xuống, cô nhẫn nại lắng nghe cho hết lời khuyên bảo mà bản thân đã học thuộc lòng, sau đó cố tạo ra một dáng vẻ thương tiếc “Anh, tại sao anh lại không xin vào Cư Ủy hội1 làm nhỉ? Làm một cảnh sát ma túy thật là oan ức cho anh quá, hoàn toàn không thể phát huy được sở trường của anh.” 1 Cư Ủy hội Na ná như tổ dân phố hay UBND phường/quận của Việt Dật Thành là người có tính cách nóng nảy, nếu là ngày thường, hẳn là sẽ có một cái tát ập đến, còn bây giờ thì anh ta phải hít một hơi thật sâu mới kiềm chế được ngọn lửa đang bùng cháy “Tuyển chọn phi công chứ có phải thi hoa hậu đâu, tỉ lệ đào thải cao như thế, dạng con gái yếu đuối như em thì cứ chờ bị loại đi!” Trước khi xuống xe anh ta còn chưa yên tâm, lại dặn dò vài câu “Lát nữa gặp Phong Ấn, nếu em mà làm anh mất thể diện thì anh sẽ đóng gói trả em về ngay đó, tự biết đường mà liệu đi!”Lôi Vận Trình bĩu môi rồi mang kính râm vào, mất mặt hay không còn phải phụ thuộc vào tiêu chuẩn của cô chứ.…Đây là một cuộc họp mặt bạn bè mang tính chất riêng tư, những người có mặt ở đây từ nhỏ đến lớn đều là anh em, có người ở ngoài trời nướng thịt, có người vây quanh chiếc bàn dài uống rượu tán dóc, cũng có người ở trong phòng nói chuyện yêu thấy một cô nhóc từ trên xe Lôi Dật Thành bước xuống, Phong Ấn vốn dĩ đang nhàm chán đến mức buồn ngủ, ánh mắt anh bỗng nhiên sáng ngời, anh tỉnh táo ngay lập tức, khóe miệng cong lên, kéo kính râm ở trên đầu xuống che phủ mắt rồi bước đến, dang hai tay chào đón Lôi Dật Thành vô cùng nhiệt tình bằng một cái ôm hết sức giả tạo “Hey! Người anh em, cứ tưởng rằng cậu không thèm ló mặt đến chứ, ông đây nhớ cậu sắp chết rồi đây này!”Miệng thì nói như vậy, nhưng ánh mắt ẩn giấu sau cặp kính râm kia vẫn đang di chuyển trên người Lôi Vận Trình, trong lòng anh thầm nhủ “Sao nhìn cô bé này quen mắt thế nhỉ?”, nhưng nhất thời anh lại không nghĩ ra là đã từng gặp ở đâu.“Đừng có giả vờ!” Lôi Dật Thành không hề nể mặt, anh ta ác ý đẩy tay Phong Ấn ra rồi xoay ngược cổ tay anh lại, dùng tay kiềm chặt người nào đó. “Ông trời thật là không có mắt, sao tứ chi của cậu vẫn còn nguyên vẹn thế này, không thiếu tay cũng chẳng cụt chân là sao?”Phong Ấn thét lên, “Đồ độc ác! Vất vả lắm tớ mới về được một chuyến, cậu biểu hiện thương nhớ anh em một chút thì chết hả? Đến thì cũng đã đến rồi mà còn giả vờ.” Dứt lời, cánh tay còn lại vắt ngang qua cổ Lôi Dật Thành, nhỏ giọng cười nhạo “Cô bé đáng yêu này còn chưa đến tuổi đúng không? Cảnh sát câu dẫn thiếu nữ vị thành niên à? Hả?”Lôi Dật Thành thành thật gật đầu “Cho nên cậu đừng có mà nghĩ đến việc bức hại cô ấy, thu cái bộ móng vuốt của cậu về đi!”Mấy người bọn họ bắt đầu chơi đùa ầm ĩ, không chút khách khí đùa giỡn với vợ của bạn một chút, tuy không phải là thật lòng nhưng việc đó cũng đem lại không ít điều hay, nói theo cách của bọn họ thì là khảo nghiệm một chút về lòng chung thủy của nửa kia của bạn mình.“Cấp trên đã lên tiếng thì tiểu nhân đây sẽ lập tức chấp hành, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, biết đâu cô ấy lại chủ động chui vào cái bộ vuốt của tớ, nếu vậy thì đừng có mà trách anh em không biết khống chế nhé!” Phong Ấn cảnh báo trước với Lôi Dật Thành đang đưa nắm đấm đến, cách đó không xa có vài người đàn ông hét lớn “Đến muộn! Phạt mười ly! Anh em đến đây uống bia đi!”Lôi Dật Thành biết không thể nào thoát khỏi việc bị chuốc rượu, nhưng việc khiến anh ta á khẩu chính là chuyện bị Phong Ấn nói trúng Em gái anh ta chính là một món hàng tự dâng mình đến tận người đàn ông đến kéo Lôi Dật Thành đi phạt rượu, Phong Ấn đứng một chỗ không động đậy, anh thu lại ánh mắt đang nhìn cô bé đáng yêu đứng phía sau, dường như đang suy tư điều gì Vận Trình cũng không đi theo, chỉ đứng yên một chỗ bình thản nhìn mọi việc, nhưng trái tim của cô đang đập thình thịch. Dáng vẻ không cười cợt của Phong Ấn có phần nghiêm túc, thậm chí còn tạo cho người khác cảm giác bị áp bức. Dáng vẻ của anh vẫn giống như trước đây, chỉ là có phần cao lớn hơn, nước da cũng ngăm đen hơn trước. Mặc dù cả hai đều đeo kính râm nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Phong hạ thủ vi cường2, Lôi Vận Trình suy nghĩ một lát, sau đó cô lê đôi chân đau vì mang giầy cao gót của mình bước đến trước mặt anh, hơi ngẩng đầu nhìn anh rồi cong môi cười “Chỉ còn vài tiếng nữa thôi là em đủ mười tám tuổi rồi.”2 Tiên hạ thủ vi cường Ra tay trước thì chiếm được lợi thếThính giác của cô rất tốt, câu chuyện phiếm của hai người bọn họ lúc nãy cô nghe không sót một từ Ấn liền bật cười, rõ ràng là một con gà con non nớt nhưng lại cố tỏ ra vẻ trưởng thành. Anh cân nhắc một chút rồi day day lông mày, vô cùng hứng thú sờ sờ cằm, ngắm nhìn cô gái có đôi môi nhỏ nhắn màu hồng phấn kia.“Vậy tôi nên tặng cho em món quà sinh nhật như thế nào thì được nhỉ?”“Nếu vậy thì cảm ơn anh trước, đến lúc cần em sẽ chủ động đến đòi anh.” Lôi Vận Trình nói xong thì cố làm ra vẻ bình tĩnh rời đi, cô sợ bản thân mình không kiềm chế được sẽ bổ nhào về phía trước, nếu thế thì khẳng định là Lôi Dật Thành sẽ khiến cho cô không còn đường để sống, vậy thì quà sinh nhật của cô phải làm sao đây?Phong Ấn nghĩ mãi cũng không nhớ ra là đã gặp cô ở đâu, nhưng anh có lời muốn nhắc nhở cô một chút Em gái, em còn ít tuổi, không cần phải mặc nội y độn nhiều như vậy đâu…Phía bên này, Lôi Dật Thành với cái bụng trống rỗng đang bị ép uống một mạch mấy ly bia thật to, chỉ động đậy thôi cũng có thể nghe được tiếng nước sôi ùng ục ở trong bụng, đến lúc này mọi người mới cho phép anh ta hoãn án phạt một lúc. Phong Ấn bước đến, thấy người khác gặp họa thì vui vẻ vỗ vỗ vai anh ta, dường như chỉ sợ Lôi Dật Thành không nôn hết ra được “Cậu ổn chứ? Nếu không thì vào trong nằm nghỉ một chút đi?” Vừa dứt lời, anh liền quay sang giáo huấn những người trong bàn “Tớ bảo này, các cậu cũng thật quá đáng, không giữ thể diện cho cảnh sác Lôi gì cả, không thấy người ta mang theo một cô nhóc đến đây sao, lát nữa mà say thì cô nhóc của người ta phải làm sao đây?”Tất cả bạn bè đều giật mình, nhưng sau đó ai cũng nở nụ cười với một ý nghĩa thâm sâu, hóa ra thằng nhãi này vẫn chưa biết cô bé mà miệng hắn vừa nhắc đến là ai. “Này, có gì mà không thể giải quyết, cậu vẫn còn chưa hiểu cô nhóc này là Lôi Dật Thành dâng đến cho cậu hay sao?”“A, có chuyện tốt đẹp như thế nữa sao?” Phong Ấn vừa mừng vừa lo vỗ vỗ vai Lôi Dật Thành “Đối xử với anh em cũng không tệ nha! Đại lễ này anh em cung kính không bằng tuân lệnh đi!”Sắc mặt của Lôi Dật Thành vô cùng khó coi, hất tay anh ra, sau đó hung hăng trừng mắt với cô em gái giả vờ vô tội nào Vận Trình đứng bên cạnh gương mặt ửng đỏ, quay lưng về phía Phong Ấn, cô đưa ngón trỏ thẳng tắp lên trước miệng, nháy mắt ra hiệu xin mấy anh trai đừng quậy phá, cô muốn đến thời khắc quan trọng tự mình sẽ tiết lộ đáp án cho anh cả mọi người đều rất ăn ý thay đổi đề tài câu chuyện đúng lúc, ai lại không biết tâm tư của cô nhóc nhà họ Lôi với Phong Ấn cơ chứ? Chính vì việc này mà Lôi Dật Thành đã nổi cáu, làm anh em là một chuyện, nhưng anh em mà biến thành em rể lại là một chuyện khác nữa. Những cái khác không nói đến, những người quen biết Phong Ấn đều hiểu, anh không giống như vẻ ngoài vô lại của bản thân, đối với chuyện tình cảm anh là người vô cùng lạnh nhạt. Lôi Dật Thành biết rõ em gái mình đứng ở vị trí nào, hoàn toàn không thể là đối thủ của Phong Ấn, nhưng lại càng không đành lòng để cho em mình phải chịu cực khổ được. Điều quan trọng nhất, Phong Ấn lại là một phi công Không quân, mỗi lần anh bay trên bầu trời cũng tương đương với việc trút bỏ hết tất cả tâm tư tình cảm ra khỏi thân mình, Lôi Dật Thành sao có thể trơ mắt nhìn Lôi Vận Trình nhảy vào hố lửa đây?Buổi họp mặt kéo dài đến tận khuya, mọi người đều uống không ít rượu, ngả trái nghiêng phải nằm ngổn ngang khắp nơi, ngay cả Lôi Dật Thành cũng không ngoại lệ, anh ghé người lên bàn nằm ngủ. Lôi Vận Trình lấy áo khoác lên người anh trai, sau đó ánh mắt của cô bắt đầu tìm kiếm thân ảnh của Phong sân không bật đèn chính, ánh sáng rất mờ, Lôi Vận Trình không phát hiện ra Phong Ấn đang nhàn nhã nằm trên ghế ở bể bơi ngắm nhìn động tác như kẻ trộm của cô. Mãi cho đến khi cô lật đật thất vọng nhìn về phía hồ bơi rồi thở dài, bỗng nhiên nghe được thanh âm pha trò của Phong Ấn vang lên từ phía sau.“Cô bé đáng yêu đang tìm tôi à?”“A!” Lôi Vận Trình không nghĩ đến ở đây có người, cô giật mình xoay người lại, không cẩn thận bị rơi xuống nước. Phong Ấn cũng không ngờ được rằng cô lại không biết bơi, thấy cô đạp nước vài cái sau đó cả người chìm xuống, anh nhướng mày rồi nhảy xuống khiến anh càng không thể ngờ được hơn chính là Ngay lúc tay anh sắp chạm vào Lôi Vận Trình, bỗng nhiên cô túm lấy tay anh, tay kia thì ôm lấy cổ anh kéo lại gần, một bờ môi mềm mại dán vào môi bé đáng yêu này lại dám đánh lén anh? Buồn cười nha!Phong Ấn là loại người nào cơ chứ? Anh chẳng những không dứt khoát đẩy cô ra, mà thậm chí còn kéo cô lại gần hơn, sau đó áp chế đầu cô để nụ hôn càng sâu cho đến khi cả hai người hôn đến mức ngạt thở phải ngoi lên mặt nước, Phong Ấn mới rời khỏi đôi môi của Vận Trình thở dốc, trên gương mặt đang ửng đỏ của cô tràn ngập ý cười “Món quà sinh nhật này em rất thích! Cảm ơn anh, Phong Ấn.”Phong Ấn ngẩn ra, tư duy tạm ngừng mất một giây, ngay sau đó lại nổ ầm ầm, không thể tưởng tượng nổi trừng lớn mắt nhìn cô “Trình Trình?!”
truyện mục tiêu đã định